Man Hoang Thương Khung

Ánh Sáng Trong Lòng Bóng Tối

Mặc Trầm Uyên hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy tiếng chiến đấu và mùi thối rữa phía sau ra khỏi tâm trí. Lòng bàn tay trái nóng rát, nhưng trong đó không còn Thanh Linh Thạch. Hắn nhắm mắt, tập trung ý niệm. Ký ức cổ xưa từ Hắc Cương nguyên bản chảy ra, hòa cùng man lực trong thân thể. Ý niệm hắn trở thành một con dao sắc, từng lớp từng lớp phóng ra, lướt trên mặt đá ẩm ướt của đường hầm, cảm nhận từng khe nứt, từng điểm lân tinh lập lòe.

Không có cạm bẫy man thuật rõ ràng. Không có dấu vết sinh vật. Đường hầm chỉ là một lối đi tự nhiên, hoặc đã bị thời gian làm mờ mọi cơ chế. Ý niệm của hắn đi xa hơn, khoảng ba mươi bước, chạm vào một bức tường đá. Không phải lối thoát, mà là một khối đá lớn chặn ngang. Nhưng ở góc phía dưới, có một khe hở nhỏ, chỉ bằng cổ tay, tỏa ra một luồng khí ẩm lạnh lẽo hơn – có thể là lối tiếp.

Hắn mở mắt. Bóng tối vẫn dày đặc, chỉ những đốm sáng xanh lục trên trần như những vết thương của đá, nhấp nháy không ngừng. Hắn bước đi, chân chạm mặt đá lạnh buốt. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ một góc nào đó vang lên, như tiếng đồng hồ của thế giới ngầm này. Hắn đi về phía bức tường chặn.

Đến gần, hắn dừng lại. Tay phải nắm Cốt Thương Hắc Cấp, hắn dùng mũi thương chạm vào khe hở. Đá cứng, không lung lay. Hắn chuyển sang dùng ý niệm kết hợp với Hắc Cương Thuật, man lực từ trong thân thể chảy ra, nhẹ nhàng như nước, thăm dò vào khe hở. Một cảm giác kỳ lạ truyền lại – không khí phía bên kia không chỉ ẩm, mà còn mang một hương vị cổ xưa, mùi của đất và rêu phong tích tụ qua nghìn năm.

Đột nhiên, ý niệm của hắn chạm vào một vật thể. Không phải đá. Một cái gì đó mềm, có hình dạng, như một cuộn giấy hoặc một mảnh da. Nó nép trong góc khe hở, được lớp rêu bảo vệ. Hắn dừng lại, không vội lấy ra. Ý niệm quét qua vật thể đó, không cảm nhận được nguy hiểm hay man thuật phòng hộ. Có lẽ chỉ là một vật bị bỏ lại, hoặc một thứ có ý nghĩa nào đó.

Hắn quyết định. Tay trái thò vào khe hở, ngón tay chạm vào vật thể mềm mại đó. Hắn kéo ra. Trong bóng tối, hắn không nhìn rõ, chỉ cảm nhận được nó là một mảnh da thuần, khô và dai. Hắn đưa nó đến gần một đốm sáng lân tinh trên trần. Ánh sáng xanh lục nhạt làm lộ ra những đường vân mờ trên mặt da, và một dòng chữ cổ được viết bằng mực đã phai màu.

Hắn đọc. Chữ viết không thuộc ngôn ngữ Man tộc hiện đại, mà là một biến thể cổ xưa của Linh Tuệ Giả. Nhờ ký ức Hắc Cương nguyên bản, hắn có thể giải mã phần nào. Nội dung rất ngắn: 'Lối đi thứ tư không dẫn ra. Nó dẫn vào. Người tìm kiếm sự thật, chuẩn bị đón nhận ánh sáng đầu tiên từ bóng tối. '

Ánh sáng đầu tiên từ bóng tối? Mặc Trầm Uyên nhíu mày. Câu này mang tính chất báo hiệu, hoặc một chỉ dẫn bí mật. Hắn nhìn lại bức tường đá chặn ngang. Khe hở nhỏ này có thể là 'lối vào' mà mảnh da nói đến. Nhưng 'ánh sáng đầu tiên' là gì? Liệu có nguy hiểm?

Hắn quay đầu nhìn lại phía sau đường hầm. Tiếng chiến đấu đã tắt hẳn. Hoặc ba chiến sĩ Bắc Cương Bộ đã chết, hoặc họ đã chạy, hoặc Thực Thể Vô Nam đã bị phong ấn lại. Hắn không biết. Chỉ biết bây giờ hắn đang ở một nơi không ai tìm được, với một mảnh da cổ và một lối đi bí ẩn.

Hắn gấp mảnh da lại, cất vào trong áo. Rồi hắn nhìn khe hở. Thân hình hắn không thể chui qua khe đó. Hắn cần phá bức tường. Hắn đứng thẳng, hai tay nắm Cốt Thương Hắc Cấp, man lực trong thân thể dồn về mũi thương. Ánh sáng đen nhạt từ thương tỏa ra, như một lớp sương mù bao quanh đầu thương. Hắn đâm.

Mũi thương đâm thẳng vào điểm yếu nhất của bức tường – gần khe hở. Đá không vỡ ngay, mà rung lên, phát ra tiếng ken két như xương gãy. Hắn đâm lần hai, lần ba. Man lực 600 điểm chảy ra không ngừng, làm mũi thương như một con rắn đen đang cắn phá đá cứng. Cuối cùng, một mảng đá lở ra, lộ ra một khoảng trống lớn hơn.

Không khí từ phía bên kia tràn ra, lạnh và ẩm, mang theo một mùi hương kỳ lạ – không phải mùi thối rữa, mà là mùi của một loại hoa cổ nào đó, ngọt nhẹ nhưng đầy tang thương. Ánh sáng từ phía bên kia cũng lộ ra. Không phải ánh sáng lân tinh xanh lục, mà là một ánh sáng trắng nhạt, dịu dàng, như ánh sáng của trăng qua khe đá.

Mặc Trầm Uyên dừng lại, nhìn vào khoảng trống. Phía bên kia không phải một đường hầm tiếp, mà là một không gian nhỏ, như một căn phòng tự nhiên được đá bao bọc. Trong đó, trên một phiến đá phẳng, có một vật thể phát sáng. Ánh sáng trắng nhạt đó tỏa ra từ vật thể, làm cả căn phòng nhỏ trở nên ảo diệu.

Hắn bước vào.

Bình Luận (0)
Comment