Mặc Trầm Uyên gật đầu, tay phải chậm rãi rút ra từ trong ngực, nắm chặt viên Thanh Linh Thạch tỏa ra ánh sáng xanh nhạt. 'Được. Ta đưa đá. Nhưng các ngươi phải lập tức củng cố phong ấn. ' Hắn nói, giọng điệu mang vẻ miễn cưỡng chấp nhận. Đội trưởng Bắc Cương Bộ thở ra nhẹ, ánh mắt dán chặt vào viên đá trong tay hắn.
Không khí trong đại sảnh như đông cứng lại, chỉ còn tiếng rên rỉ lục cục từ quan tài ngày càng rõ. Mặc Trầm Uyên vung tay, viên Thanh Linh Thạch bay về phía trước, không phải về tay đội trưởng, mà là một đường vòng cung hướng thẳng vào khe hở đang tỏa khí lạnh trên nắp quan tài xám bạc. 'Giữ lấy! ' Hắn hét lên, thân hình đồng thời bật ngược về phía sau, chân đạp mạnh vào một phiến đá lồi trên sàn.
'Ngươi dám! ' Đội trưởng trợn mắt, tay rút kiếm nhưng đã muộn. Viên đá xanh lục chạm vào làn khí đen cuồn cuộn từ khe nứt, bùng lên một vầng sáng chói lòa. Ánh sáng xanh và màu đen hòa quyện, bùng nổ thành một tiếng nổ ù tai điếc óc, kèm theo một làn sóng chấn động vô hình quét ngang đại sảnh. Ba chiến sĩ Bắc Cương Bộ bị đẩy lùi vài bước, tay che mặt. Những đường vân sáng trên sàn đá rung lên dữ dội rồi đứt đoạn từng khúc, ánh sáng nhạt nhòa tắt phụt.
Mặc Trầm Uyên lợi dụng khoảnh khắc hỗn loạn đó, toàn bộ man lực dồn xuống chân, phóng về phía bức tường đá phía tây nơi hắn từng cảm nhận được một luồng gió nhẹ khác thường. Tay phải hắn nắm chặt Cốt Thương Hắc Cấp, mũi thương như mũi tên đen đâm thẳng vào một khe nứt tự nhiên trên tường. Đá vỡ vụn. Phía sau, tiếng gầm gừ của đội trưởng vang lên đầy phẫn nộ: 'Bắt lấy hắn! Đừng để hắn chạy! '
Nhưng âm thanh đáng sợ hơn cắt ngang mệnh lệnh của hắn. Từ trong quan tài, một thứ gì đó trườn ra. Không phải hình dạng cụ thể, mà là một mảng bóng tối nhớp nháp, co giật, như một vết loét khổng lồ trên không gian. Nó phát ra âm thanh rên rỉ đa tầng, vừa như tiếng trẻ con khóc, vừa như tiếng xương nghiến. Mùi ngọt lịm bỗng biến thành mùi thối rữa nồng nặc. Thực Thể Vô Nam đã thoát ra một phần.
Một chiến sĩ trẻ quay đầu nhìn, mặt tái mét. 'Đội trưởng! Nó. . . nó đang lan ra! ' Mảng bóng tối bắt đầu trải rộng, nuốt chửng ánh sáng yếu ớt còn sót lại, hướng về phía ba người họ. Đội trưởng nghiến răng, buộc phải quay lại đối mặt với mối đe dọa trước mắt. 'Dựng trận! Ngăn nó lại! '
Mặc Trầm Uyên không ngoảnh lại. Hắn cảm nhận rõ sự hỗn loạn phía sau và cơn đói khát tinh thần kinh khủng đang tỏa ra từ thực thể kia. Cốt thương đã khoét sâu vào khe nứt, lộ ra một khoảng trống tối om phía sau. Hắn dùng hết sức, đẩy mạnh tấm đá lung lay, chui thân vào trong. Bóng tối nuốt chửng hắn ngay lập tức.
Phía trước là một đường hầm dốc xuống, hẹp và ẩm ướt, không khí lạnh buốt khác hẳn sảnh đường. Tiếng ồn ào phía sau nhanh chóng nhỏ dần, bị thay thế bởi tiếng nước nhỏ giọt đều đều và tiếng gió rít qua khe đá. Mặc Trầm Uyên dừng lại, hơi thở gấp gáp, lắng nghe. Chỉ còn tiếng chiến đấu xa xa, mờ nhạt. Hắn đã thoát khỏi vòng vây, nhưng cũng mất đi Thanh Linh Thạch – vật phẩm trấn tĩnh tâm thần duy nhất.
Trong lòng bàn tay trái, nơi từng cầm viên đá, vẫn còn hơi ấm sót lại. Hắn siết chặt nó lại. Con đường phía trước chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có vài đốm sáng lân tinh màu xanh lục nhạt lập lòe trên trần đá, như những con mắt đang nhìn xuống. Đường hầm này dẫn đi đâu? Có phải lối thoát, hay lại dẫn đến một cạm bẫy khác? Và Thực Thể Vô Nam kia, liệu ba tên Bắc Cương Bộ có ngăn được nó?