Man Hoang Thương Khung

Thương Lượng Bên Bờ Thức Tỉnh

Tiếng rên rỉ từ quan tài vẫn còn vang vọng trong không gian lạnh giá. Mặc Trầm Uyên không rời mắt khỏi nam tử trung niên, hơi thở hắn thành khói trắng phả ra trong ánh sáng chập chờn. 'Cho ta một đường chạy? ' Hắn lặp lại, giọng bình thản, không chút run sợ. 'Vậy trước khi thứ trong đó thức dậy, tiền bối có thể nói rõ cho ta biết, đây rốt cuộc là cái gì không? Một món bảo vật, hay một con quỷ mà ngay cả Bắc Cương Bộ các ngươi cũng phải phong ấn? '

Hai chiến sĩ trẻ vẫn dán mắt vào quan tài, nhưng đội trưởng đã quay đầu lại, ánh mắt hẹp như dao liếc qua người Mặc Trầm Uyên. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi hắn. 'Ngươi muốn thương lượng? Bằng cái gì? Bằng viên đá xanh lục kia sao? '

'Bằng thông tin. ' Mặc Trầm Uyên từ từ hạ thương xuống, đầu mũi thương chạm nhẹ vào sàn đá, tạo ra tiếng cọt kẹt nhỏ. 'Ta biết các ngươi đang tìm thứ gì đó trong kiến trúc cổ này. Ta cũng biết, thứ trong quan tài này không phải thứ các ngươi muốn lấy đi, mà là thứ các ngươi muốn. . . tiếp tục phong ấn. Ta đánh thức nó, các ngươi cũng gặp rắc rối. Vậy tại sao không hợp tác một chút? '

Luồng khí lạnh từ khe nứt quan tài bỗng cuộn lên thành một cơn gió xoáy nhỏ, quét qua mặt cả bốn người. Mùi ngọt lịm trở nên sặc sụa, như mật ong hòa với máu khô. Những đường vân xanh trên sàn đá đã liên kết thành một vòng tròn hoàn chỉnh, ánh sáng nhạt nhòa tỏa ra, chiếu sáng những khuôn mặt căng thẳng.

Đội trưởng im lặng một lúc, ngón tay gõ nhẹ vào chuôi kiếm đeo bên hông. 'Ngươi thông minh hơn ta tưởng. ' Hắn nói, giọng trầm xuống. 'Được. Đây không phải bảo vật. Đây là một 'Thực Thể Vô Nam' bị phong ấn từ thời cổ đại – một mảnh vỡ của Tai Kiếp. Nó không có hình dạng cố định, chỉ có đói khát vô tận, ăn mòn linh trí và ký ức của bất cứ sinh linh nào đến gần. Bản thân chúng ta cũng chỉ là đội tuần tra được lệnh kiểm tra phong ấn, không phải để mở nó ra. '

Một chiến sĩ trẻ quay đầu lại, giọng lo lắng: 'Đội trưởng, mạch trận đang yếu dần. Cú đánh của hắn đã làm hỏng một mắt xích. '

Nam tử trung niên gật đầu, nhìn Mặc Trầm Uyên. 'Ngươi thấy đấy. Chúng ta đều không muốn nó thoát ra. Đưa Thanh Linh Thạch ra – viên đá đó có sức trấn áp đối với loại thực thể này. Chúng ta có thể dùng nó để củng cố phong ấn tạm thời, đủ để tất cả rời khỏi đây. Sau đó, ngươi đi đường ngươi, chúng ta đi đường chúng ta. '

Mặc Trầm Uyên cảm nhận hơi ấm từ Thanh Linh Thạch trong ngực. Lời nói của đội trưởng có vẻ hợp lý, nhưng hắn không tin. Nếu thực sự chỉ cần trấn áp, tại sao họ không tự lấy đá từ trước? Tại sao phải đợi đến khi hắn xuất hiện? Có lẽ, viên đá này không chỉ để trấn áp – mà còn là chìa khóa, hoặc một phần của nghi thức nào đó mà họ không muốn, hoặc không thể, tự mình thực hiện.

'Nghe có vẻ công bằng. ' Mặc Trầm Uyên thử nói. 'Nhưng ta phải biết, nếu đưa đá cho các ngươi, làm sao ta biết các ngươi sẽ giữ lời? Và. . . nếu nó là mảnh vỡ của Tai Kiếp, tại sao lại bị phong ấn ở đây, trong một kiến trúc cổ của Linh Tuệ Giả? '

Đội trưởng nhíu mày, vẻ mặt thoáng chút bất an. Tiếng rên rỉ trong quan tài bỗng biến thành một chuỗi âm thanh lục cục, như xương cọ vào nhau. Nắp quan tài rung lên nhẹ. 'Không còn thời gian cho những câu hỏi vô ích. ' Hắn nói gấp gáp. 'Linh Tuệ Giả thời cổ đại đã dùng chính thực thể này làm lõi năng lượng cho một số thí nghiệm điên rồ. Họ thất bại, và để lại đống hỗn độn này. Chúng ta chỉ là kẻ dọn dẹp. Đưa đá ra, hoặc chúng ta sẽ cùng chết ở đây. '

Ánh mắt hắn dứt khoát, nhưng Mặc Trầm Uyên nhìn thấy một tia vội vàng thoáng qua trong đó. Hắn đang sợ. Sợ thực thể trong quan tài thức giấc, nhưng cũng có thể, sợ một điều gì khác.

 

Bình Luận (0)
Comment