Man Hoang Thương Khung

Phá Ấn Quan Tài

Không một lời nói, không một dấu hiệu báo trước. Cơ thể Mặc Trầm Uyên bật ra như mũi tên rời cung, không phóng về phía ba chiến sĩ Bắc Cương Bộ, mà thẳng về phía cỗ quan tài xám bạc ở trung tâm đại sảnh. Bàn chân hắn đạp mạnh lên phiến đá đen, để lại vết nứt nhỏ, thân hình lao đi cắt ngang khoảng không tĩnh lặng.

'Ngăn hắn lại! ' Tiếng quát của nam tử trung niên vang lên sắc lẻm, phá vỡ sự tĩnh mịch. Hai chiến sĩ hai bên lập tức phản ứng, thân hình hóa thành hai vệt đen xé gió đuổi theo. Nhưng Mặc Trầm Uyên đã tính toán khoảng cách. Hắn không định chạm vào quan tài – hắn nhắm vào một trong bảy sợi xích kim loại mảnh mai gắn từ cột trụ vào nắp quan tài.

Tay phải hắn rút Cốt Thương Hắc Cấp ra trong chớp mắt. Mũi thương phóng ra một tia hắc quang mỏng như tơ, nhắm thẳng vào mối nối giữa sợi xích và thân cột trụ thứ ba tính từ bên trái. Đó là vị trí hắn vừa quan sát thấy có vết rỉ nhẹ, điểm yếu tiềm tàng. Man lực 600 đơn vị dồn hết vào một điểm, hòa cùng sát khí bất diệt của binh khí.

*Choang! *

Một tiếng vang chói tai, kim loại va chạm kim loại, bắn ra một chùm tia lửa xanh lè. Sợi xích không đứt, nhưng mối nối cong vênh, kéo theo cả cột trụ đá đen rung lên nhẹ. Một âm ba tần số thấp, trầm đục như tiếng chuông ngầm dưới đất, bỗng dội lên từ sâu trong lòng đại sảnh. Cả không gian chấn động. Những khối pha lê trên trần vòm rung rinh, ánh sáng trắng mờ ảo chớp tắt loạn xạ, tạo ra những vệt bóng đen nhảy múa điên cuồng trên tường.

Cỗ quan tài xám bạc phát ra một tiếng 'rắc' khô khan. Một khe nứt nhỏ, mảnh như sợi tóc, xuất hiện trên nắp quan tài, chạy dọc từ đầu này sang đầu kia. Từ khe nứt đó, một luồng khí lạnh đến rợn người tỏa ra, nhanh chóng lan tỏa khắp sảnh. Nhiệt độ tụt xuống thấy rõ, hơi thở của mọi người hóa thành làn khói trắng. Trên bề mặt kim loại của quan tài, những đường vân màu xanh nhạt bắt đầu lóe sáng, phức tạp và kỳ dị, tựa như mạch máu của một sinh vật cổ xưa đang hồi sinh.

Hai chiến sĩ Bắc Cương Bộ đuổi theo buộc phải dừng bước đột ngột, cách Mặc Trầm Uyên chừng ba trượng. Ánh mắt họ dời khỏi hắn, dán chặt vào cỗ quan tài đang biến đổi, lộ rõ vẻ cảnh giác tột độ. Nam tử trung niên – đội trưởng – đứng nguyên tại chỗ, đôi mắt hẹp nheo lại, quan sát toàn cục. 'Đồ điên, ' hắn lẩm bẩm, giọng đầy vẻ không thể tin nổi. 'Ngươi không biết thứ bên trong là gì sao? '

Mặc Trầm Uyên lùi lại hai bước, dựa lưng vào cột trụ thứ ba. Tim đập nhanh, nhưng tay cầm thương vẫn vững. Hắn không trả lời. Mục đích đã đạt được: thế cờ bị phá vỡ. Sự chú ý của ba kẻ địch giờ chia làm hai – một nửa vẫn dành cho hắn, nửa còn lại bị cỗ quan tài kỳ dị hút lấy. Áp lực vây bọc giảm đi đáng kể.

Luồng khí lạnh từ quan tài càng lúc càng mạnh, cuốn theo những hạt bụi ánh sáng lấp lánh. Mùi ngọt lịm của hoa lạ lúc trước giờ trở nên nồng nặc, hòa lẫn với mùi kim loại lạnh, tạo thành một thứ hương vị kỳ quái chạm vào cuống họng. Thanh Linh Thạch trong ngực Mặc Trầm Uyên đột nhiên nóng lên, truyền đến một cảm giác báo động mơ hồ – không phải từ quan tài, mà từ chính những đường vân xanh nhạt đang lan rộng trên sàn đá xung quanh bệ bát giác. Chúng đang thức dậy, từ từ liên kết với nhau, tạo thành một vòng tròn phức tạp bao quanh khu vực trung tâm.

'Đội trưởng, ' một chiến sĩ trẻ tuổi hơn trong nhóm lên tiếng, giọng căng thẳng. 'Mạch trận phong ấn… nó đang được kích hoạt. '

Nam tử trung niên gật đầu, ánh mắt lạnh như băng. 'Con chuột này đã chạm vào cơ chế bảo vệ. Giờ thì không chỉ có chúng ta để ý đến nó nữa rồi. ' Hắn ta nhìn thẳng vào Mặc Trầm Uyên. 'Đưa Thanh Linh Thạch ra, ta có thể cho ngươi một đường chạy trước khi thứ trong quan tài thức giấc hoàn toàn. Đó là thứ mà ngay cả Hắc cấp chúng ta cũng phải thận trọng. '

Lời nói vừa dứt, một tiếng rên rỉ dài, khàn đục, phát ra từ bên trong cỗ quan tài. Tiếng rên ấy không giống của người sống, mà như tiếng gió luồn qua khe đá, tiếng kim loại bị xoắn vặn, đầy tang thương và… đói khát. Tất cả bảy sợi xích kim loại đồng loạt căng cứng, rung lên bần bật, phát ra âm thanh vi vu như tiếng khóc.

Bình Luận (0)
Comment