Man Hoang Thương Khung

Kẻ Đến Sau

Mặc Trầm Uyên không do dự. Hắn quay người, bước đi trên dải sáng bạc còn sót lại, trở về bệ đá giữa hồ. Ánh sáng từ Thanh Linh Thạch trong tay hắn hướng về phía đông bức tường đá, nơi chỉ dẫn cuối cùng của thực thể nước-đá đã chỉ. Bức tường trông bình thường, đá xám phủ rêu ẩm, nhưng khi ý niệm hắn chạm tới, một mạng lưới man văn cực kỳ tinh tế lập tức hiện ra, ẩn dưới lớp đá, phức tạp và trật tự như một ổ khóa tâm linh.

Hắn đặt tay lên tường. Da tay cảm nhận được sự lạnh lẽo thấm xương và độ ẩm nặng nề. Hắc Cương Thuật trong người tự động vận chuyển, man lực tuôn ra theo các đường vân trên da, hòa vào mạng lưới man văn trên tường. Một tiếng rền nhẹ, như đá mài xa xăm, vang lên từ sâu trong lòng tường. Các đường vân bắt đầu phát sáng, từ màu xám chuyển sang ánh lam nhạt, rồi đỏ thẫm, cuối cùng định hình thành một biểu tượng kỳ lạ: một vòng tròn với ba đường gợn sóng đồng tâm, và ở trung tâm là một khe hở hình giọt nước đảo ngược.

'Chìa khóa là Huyết Mạch Đồ Giám, ' Mặc Trầm Uyên lẩm bẩm, nhớ lại lời của thực thể. Hắn tập trung, triệu hồi tri thức mới nhận được trong tâm trí. Ý niệm về các dòng huyết mạch man tộc, về sự luân chuyển và biến hóa của chúng, hiện lên rõ ràng. Hắn dùng chính ý niệm đó, phóng ra một tia sáng tinh thần thuần túy, đâm thẳng vào khe hở hình giọt nước.

Cả bức tường rung lên. Rêu và bụi bong ra từng mảng. Khe hở mở rộng, nuốt chửng tia sáng ý niệm của hắn, rồi bắt đầu xoay chậm. Âm thanh của đá mài biến thành tiếng nước chảy ầm ì, ngày càng lớn. Bức tường từ từ tách ra, lùi về phía sau, để lộ một lối đi hẹp, tối om, tỏa ra hơi thở cổ xưa và ẩm ướt còn đậm hơn cả căn phòng hồ nước. Một luồng khí lạnh ào ra, thổi tung mái tóc hắn, mang theo mùi của đất mục, kim loại oxy hóa, và một thứ gì đó ngọt lịm, gợi nhớ đến mùi hương của những đóa hoa lạ trong truyền thuyết.

Mặc Trầm Uyên bước vào. Sau lưng hắn, bức tường khép lại êm ái, không một tiếng động, cô lập hoàn toàn không gian hồ nước phía sau. Lối đi là một hành lang dốc xuống, lát bằng những phiến đá đen bóng loáng, hai bên tường khắc đầy phù văn phức tạp mà ngay cả với tri thức Hắc Cương, hắn cũng chỉ có thể nhận ra đây là một loại ngôn ngữ cấm kỵ cổ xưa, dùng để trấn áp hoặc phong ấn. Ánh sáng duy nhất đến từ những viên đá phát sáng lưu ly nhỏ xíu gắn trên trần, tỏa ra thứ ánh sáng xanh lục nhợt nhạt, khiến mọi thứ trông như chìm trong nước.

Hành lang dẫn hắn xuống sâu hơn. Không khí ngày càng nặng nề, áp lực vô hình đè lên vai, khiến từng bước chân trở nên khó nhọc. Man lực trong người hắn tự động tuần hoàn nhanh hơn để chống đỡ. Sau khoảng một khắc thời gian cảm giác như dài vô tận, hành lang mở ra một không gian rộng lớn.

Đó là một đại sảnh hình tròn, trần vòm cao vút, điểm xuyết những khối pha lê lớn phát ra ánh sáng trắng mờ ảo. Ở trung tâm sảnh, trên một bệ đá hình bát giác, đặt một cỗ quan tài bằng một loại kim loại màu xám bạc không rõ danh tính. Quan tài đóng kín, bề mặt nhẵn bóng, không một hoa văn hay khắc tạc. Xung quanh bệ đá, bảy cột trụ đá đen đứng sừng sững, mỗi cột đều có một sợi xích kim loại mảnh, gắn vào nắp quan tài. Không khí trong sảnh tĩnh lặng đến mức Mặc Trầm Uyên có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.

Nhưng thứ thu hút ánh mắt hắn đầu tiên không phải cỗ quan tài, mà là ba bóng người đang đứng cách đó chừng mười trượng, quay lưng về phía hắn, đang chăm chú quan sát quan tài. Họ mặc giáp trụ màu đồng đen, trên vai có phù hiệu hình răng nanh sói – biểu tượng của Bắc Cương Bộ Hắc cấp tinh nhuệ. Một trong số họ quay đầu lại.

Đó là một nam tử trung niên, khuôn mặt sắc như dao, đôi mắt hẹp dài lóe lên ánh sáng nguy hiểm. Ánh mắt hắn ta quét qua Mặc Trầm Uyên, dừng lại ở Thanh Linh Thạch trên ngực hắn, rồi khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.

'Lại một con chuột chui vào, ' giọng nam tử trầm đục, vang vọng trong đại sảnh trống trải. 'Lại còn mang theo món đồ của Linh Tuệ Giả. Thú vị. '

Hai người còn lại cũng quay lại. Cả ba đều tỏa ra khí tức mạnh mẽ, ít nhất cũng ở Khai Trần Trung Kỳ, thậm chí có một người cảm giác còn thâm trầm hơn. Họ từ từ giãn ra, thành thế vây bọc, ánh mắt như nhìn con mồi.

Mặc Trầm Uyên đứng im, tay phải đã chạm vào chuôi Cốt Thương Hắc Cấp sau lưng. Hơi thở hắn đều đặn, nhưng từng sợi cơ trong người đều căng cứng. Lời cảnh báo về 'sự chú ý' của thực thể nước-đá bỗng hiện lên trong đầu. Dấu ấn tâm thần. Nó đã dẫn đường cho những kẻ này, hay đơn giản là họ cũng đang tìm kiếm thứ trong cỗ quan tài này?

 

Bình Luận (0)
Comment