Ý niệm của Mặc Trầm Uyên hòa cùng ánh sáng ấm áp từ Thanh Linh Thạch, chủ động vươn về phía thực thể nước-đá đứng im lặng ở cuối hồ. Hắn không phòng ngự, cũng không tấn công, mà chỉ đơn thuần truyền đi một câu hỏi, rõ ràng và bình thản: 'Ngươi là ai? Vì sao lưu giữ Huyết Mạch Đồ Giám ở đây? '
Mặt nước gợn lên những vòng tròn đồng tâm nhẹ nhàng. Đôi mắt pha lê đen của thực thể chớp một nhịp chậm rãi, như đang cân nhắc. Một luồng ý niệm đáp trả, trầm ổn và già cỗi, chảy vào tâm thức hắn, không còn là những mảnh vụn rời rạc mà là một dòng chảy liền mạch: 'Ta là kẻ ghi chép. Ta là kẻ quan sát. Ta từng phụng sự những Linh Tuệ Giả đầu tiên của thời đại trước Tai Kiếp. Huyết Mạch Đồ Giám không phải của ta. Nó là một mảnh vỡ từ thư viện tri thức đã sụp đổ, được ta thu thập và lưu giữ tại đây, chờ đợi một hạt giống đủ tư cách nảy mầm. '
'Chờ đợi? ' Mặc Trầm Uyên truyền đi ý niệm tiếp theo, Thanh Linh Thạch trên ngực tỏa sáng dịu hơn, giúp hắn giữ vững tâm trí trước sự cổ xưa áp đảo của đối phương. 'Ngươi chờ đợi điều gì? Và cái giá của việc nhận tri thức này là gì, ngoài dấu ấn ngươi đã in lên ta? '
Thực thể nước-đá im lặng một lúc lâu. Thân hình bằng đá ẩm ướt của nó rung động nhẹ, những giọt nước lấp lánh ánh bạc từ trần hang rơi xuống, hòa vào lớp da của nó. 'Cái giá, ' ý niệm của nó vang lên, mang theo một nỗi buồn mênh mông, 'là sự chú ý. Khi ngươi mang dấu ấn của ta, những kẻ khác. . . những thực thể còn sót lại từ thời đại đó, cũng có thể cảm nhận được ngươi. Ngươi không còn ẩn mình hoàn toàn được nữa. Còn điều ta chờ đợi. . . ' Nó dừng lại, đôi mắt pha lê đen như nhìn xuyên qua hắn, vào một quá khứ xa xôi. 'Ta chờ đợi một kẻ có thể dung hợp được những mảnh vỡ. Hắc Cương của ngươi, dù mới chỉ là mầm non, nhưng mang hơi thở của thời đại cổ xưa ấy. Ngươi có thể là người thích hợp. . . hoặc cũng có thể chỉ là một nạn nhân khác, bị nghiền nát dưới bánh xe của những bí mật quá lớn. '
Một cơn gió lạnh từ đâu thổi qua mặt hồ, mang theo hơi nước mát lạnh phả vào mặt Mặc Trầm Uyên. Hắn cảm nhận rõ sức nặng trong lời nói của thực thể. Đây không phải âm mưu nhỏ nhoi, mà là một ván cờ kéo dài hàng vạn năm. 'Những thực thể khác. . . Thực Thể Vô Nam có phải một trong số đó không? ' Hắn hỏi thẳng, nhớ tới lời cảnh báo từ ký ức Linh Tuệ Giả.
Đôi mắt pha lê đen của thực thể bỗng thu hẹp lại, như hai khe nứt tối om. Không khí quanh hồ đột nhiên trở nên nặng nề hơn. 'Ngươi đã nghe thấy cái tên đó, ' ý niệm của nó trở nên thận trọng, thậm chí cảnh giác. 'Đúng. Nó là một trong số đó. Một trong những kẻ mạnh nhất, và cũng. . . trống rỗng nhất. Nó không tìm kiếm tri thức. Nó chỉ tìm kiếm sự tồn tại thuần túy, bằng cách nuốt chửng mọi thứ khác. Nếu ngươi tiếp tục đi trên con đường này, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ đối mặt với nó. Dấu ấn của ta trên người ngươi, có lẽ sẽ thu hút nó như ngọn lửa thu hút bướm đêm. '
Lời cảnh báo như một nhát dao lạnh giá cứa vào lồng ngực. Mặc Trầm Uyên siết chặt nắm tay, móng tay hằn vào lòng bàn tay. Hắn không sợ hãi, mà là một sự tỉnh táo lạnh lùng trỗi dậy. Mọi thứ hắn nhận được — truyền thừa Hắc Cương, Huyết Mạch Đồ Giám, thậm chí cả viên Thanh Linh Thạch — đều gắn liền với những mối nguy hiểm vượt xa tầm hiểu biết của một man tu Khai Trần. 'Vậy ngươi cho ta biết những điều này, để làm gì? Cảnh báo ta bỏ cuộc? '
'Không, ' ý niệm của thực thể nước-đá trở nên bình thản trở lại. 'Ta chỉ hoàn thành nhiệm vụ ghi chép và quan sát. Ta đã cho ngươi tri thức. Ta đã cho ngươi cảnh báo. Con đường phía trước là của riêng ngươi. Ngươi có thể quay lại, tìm lối ra khỏi nơi này, sống một đời bình thường trong bộ lạc của ngươi. Hoặc. . . ' Nó dừng lại, thân hình bắt đầu mờ nhòa dần, hòa vào làn nước đen. 'Ngươi có thể đi tiếp, vào sâu hơn trong kiến trúc cổ này. Ở đó, có lẽ còn những mảnh vỡ tri thức khác. Và cũng có lẽ, là câu trả lời về chính ngươi — về lý do tại sao hạt giống Hắc Cương lại chọn ngươi. '
Trước khi hoàn toàn tan biến, một luồng ý niệm cuối cùng truyền đến, chỉ rõ một phương hướng trong tâm trí hắn — đó không phải lối đi hình núi hay lửa, mà là một con đường thứ tư, ẩn sau bức tường đá ở phía đông bệ đá, chỉ mở ra khi có người đã nhận lấy Huyết Mạch Đồ Giám và chịu đựng được sự 'nếm thử' của nó. Thực thể nước-đá biến mất, để lại Mặc Trầm Uyên đứng một mình giữa hồ nước tĩnh lặng, với tri thức mới, lời cảnh báo đáng sợ, và một lựa chọn mới đầy mạo hiểm đang chờ phía trước.