Man Hoang Thương Khung

Dấu Ấn Đã Khắc

Mặc Trầm Uyên không do dự thêm. Ngón tay hắn vươn ra, chạm vào bìa da lạnh ngắt của quyển sách. Trong khoảnh khắc tiếp xúc, mạng lưới ánh sáng vô hình quanh bệ đá bùng sáng lên một nhịp, như một con mắt khổng lồ chớp mắt, ghi lại từng chi tiết trong tâm thần hắn. Một cảm giác xâm nhập lạnh lẽo, như nước băng thấm vào tủy, xuyên qua da thịt, đóng một dấu ấn vô hình lên linh hồn. Hắn biết mình đã bị đánh dấu.

Bìa sách mở ra không một tiếng động. Trang giấy da bên trong trống trơn, không một nét chữ, không một đường vẽ. Chỉ có một mùi hương cổ xưa, thoang thoảng mùi đất ẩm và gỗ mục, tỏa ra. Nhưng khi ánh mắt hắn đảo qua từng trang trắng, những dòng chữ bắt đầu hiện lên. Chúng không phải mực, mà là những luồng ý niệm sống động, trực tiếp khắc vào tâm trí hắn. Đó là một mảnh ký ức — không, là một bản ghi chép tri thức — về một loại man thuật cực kỳ cổ xưa: 'Huyết Mạch Đồ Giám'.

Tri thức tuôn trào vào đầu hắn. Đây không phải kỹ thuật công kích hay phòng ngự, mà là một môn 'quan sát' và 'phân tích' huyết mạch man tộc ở cấp độ vi tế nhất. Nó dạy cách cảm nhận dòng chảy man lực trong chính cơ thể, nhận diện những điểm tắc nghẽn, những khuyết thiếu trong huyết mạch di truyền, thậm chí. . . cách 'nhìn thấy' man hồn của chính mình. Đối với một man tu đang trên con đường Khai Trần, môn thuật này vô giá. Nó có thể giúp hắn tối ưu hóa việc tu luyện, tránh được những sai lầm dẫn đến tẩu hỏa, và quan trọng hơn, nó hé lộ manh mối đầu tiên về việc thức tỉnh Man Hồn — thứ vẫn còn chìm trong bóng tối 'Chưa thức tỉnh'.

Nhưng cùng với tri thức, một luồng cảm giác khác cũng len lỏi vào. Sự quan sát. Nó đến từ dưới mặt nước tĩnh lặng, từ chính cái ý thức lạnh lẽo đã 'mời' hắn tới đây. Giờ đây, nó không chỉ quan sát, mà còn như đang 'nếm thử' dấu ấn tâm thần vừa được in lên người hắn. Một tiếng thì thầm, không phải bằng âm thanh, mà bằng ý niệm, vang lên trong đầu hắn: 'Một hạt giống Hắc Cương. . . lại nảy mầm. Ta đã thấy ngươi. '

Mặc Trầm Uyên giật mình, đóng sập quyển sách lại. Ánh sáng từ những dòng chữ ý niệm tắt ngúm. Nhưng tri thức đã ở trong đầu hắn, không thể xóa bỏ. Cái giá là sự hiện diện của hắn, cùng những đặc trưng tâm hồn và man lực, giờ đã bị một thực thể bí ẩn nắm bắt. Viên Thanh Linh Thạch trong ngực hắn nóng lên, ánh sáng xanh lục ấm áp lan tỏa, xua đi phần nào cảm giác bị xâm phạm lạnh lẽo ấy. Nó như một lời nhắc nhở về sự tỉnh táo, về lời cảnh báo của Linh Tuệ Giả cổ xưa.

Đột nhiên, mặt nước quanh bệ đá gợn sóng. Những gợn sóng nhỏ lan tỏa, không phải từ chỗ hắn đứng, mà từ phía xa, nơi bóng tối bao phủ cuối hồ. Một bóng dáng mờ ảo, cao lớn, dần hiện ra từ dưới làn nước. Nó không hoàn toàn là hình người, cũng không phải thú vật, mà là một khối hình kết hợp giữa đá và nước, với đôi mắt bằng pha lê đen thẫm đang hướng về phía hắn. Khí tức từ nó tỏa ra không mãnh liệt, nhưng sâu thẳm và cổ xưa đến mức khiến không khí đông đặc lại. Đây chính là kẻ quan sát, là chủ nhân của mạng lưới ghi dấu.

Nó không tấn công. Nó chỉ đứng đó, im lặng nhìn. Ánh mắt pha lê đen như hai giếng sâu không đáy, dường như đang đọc lại mọi thứ vừa xảy ra. Rồi, một ý niệm khác truyền đến, chậm rãi, nặng nề: 'Ngươi đã nhận lấy tri thức. Ngươi đã mang dấu ấn. Giờ, ngươi có thể đi. Hoặc. . . ngươi có thể hỏi. '

Bình Luận (0)
Comment