Ngón tay Mặc Trầm Uyên dừng lại cách bìa sách da cổ xưa chừng một tấc. Một cảm giác dè dặt, được hun đúc qua bao lần sinh tử, khiến hắn thu tay về. Hắn không mở sách ngay. Thay vào đó, hắn nhắm mắt lại, để tâm thần lắng xuống như mặt hồ tĩnh lặng xung quanh. Hắc Cương Thuật trong người hắn khẽ chuyển, không phải để công kích hay phòng ngự, mà để cảm nhận. Man lực cổ xưa, mang theo trí tuệ nguyên bản và kết nối nhẹ với Tai Kiếp, từ từ lan tỏa ra từ lòng bàn tay, bao phủ lấy quyển sách như một làn sương mỏng.
Đồng thời, ý niệm của hắn, được rèn giũa bởi Luyện Hồn Sơ Khai, cũng nhẹ nhàng chạm vào vật thể trước mặt. Hắn không xâm nhập. Hắn chỉ lắng nghe. Hắn tìm kiếm những rung động bất thường, những cấu trúc man thuật ẩn giấu, những dấu vết của phong ấn hay cạm bẫy tâm linh.
Một khoảnh khắc im lặng dài, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đâu đó trong bóng tối vang lên đều đặn, như nhịp tim của không gian ngầm này. Rồi, cảm nhận đầu tiên ập đến. Không phải là sự đe dọa. Mà là một sự trống rỗng đến lạnh người. Quyển sách này. . . gần như không có bất kỳ rung động năng lượng nào. Nó giống như một xác chết khô, một cái vỏ rỗng tuếch, hoàn toàn đối lập với vẻ ngoài cổ kính, bí ẩn của nó. Sự trống rỗng ấy còn đáng sợ hơn cả một cạm bẫy lộ liễu.
Nhưng khi ý niệm của hắn lướt qua những đường gân trên bìa da, một thứ khác hiện ra. Không phải từ quyển sách, mà từ chính không gian xung quanh bệ đá. Những sợi tơ ánh sáng cực kỳ mảnh, vô hình với mắt thường, đan chéo nhau thành một mạng lưới tinh vi bao quanh quyển sách. Chúng không phải man thuật tấn công. Chúng là một cơ chế 'ghi lại'. Một loại ấn ký tâm linh. Bất cứ ai chạm vào sách, mở sách, hay thậm chí chỉ dùng ý niệm xâm nhập quá sâu, đều sẽ để lại một dấu vết tinh thần không thể xóa nhòa trên mạng lưới này. Dấu vết ấy sẽ bị 'nó' – thực thể đang ngự trị hoặc quan sát nơi đây – đọc được.
Mặc Trầm Uyên mở mắt, ánh mắt lạnh lùng. Hắn đã hiểu. Đây không phải bẫy giết người. Đây là một cái bẫy thông tin. Quyển sách có thể chứa tri thức thật, nhưng cái giá là để lộ bản thân hoàn toàn trước một thế lực vô danh. Hắn nhìn xuống mặt nước tĩnh lặng quanh bệ đá. Hình ảnh phản chiếu của hắn vẫn biến mất. Nhưng giờ đây, hắn cảm nhận được một sự hiện diện mờ nhạt, lạnh lẽo đang quan sát từ dưới làn nước ấy. Có lẽ chính là ý thức đã 'mời' hắn tới.
Tiếng thì thầm của những mảnh ký ức tan biến văng vẳng bên tai, như lời nhắc nhở cuối cùng. Hắn thở ra một hơi nhẹ, hơi thở hòa vào không khí ẩm lạnh. Viên Thanh Linh Thạch trong ngực hắn phát ra ánh sáng xanh lục ấm áp, giúp tâm trí hắn giữ vững sự tỉnh táo trước sự cám dỗ của tri thức và sự rình rập của cái vô hình. Hắn đứng đó, trên bệ đá nhỏ bé giữa hồ nước mênh mông, đối diện với quyển sách câm lặng và mạng lưới ánh sáng vô hình. Hắn phải đưa ra quyết định: liều lĩnh mở sách và chấp nhận bị theo dõi, hay từ bỏ cơ hội này, tìm một con đường khác trong căn phòng ngầm đầy bí ẩn này?