Man Hoang Thương Khung

Dải Sáng Giữa Hồ

Mặc Trầm Uyên nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hơi thở của hắn hòa vào không khí ẩm ướt, lạnh lẽo. Hắn nâng viên Thanh Linh Thạch lên ngang ngực, để ánh sáng xanh lục dịu dàng tỏa ra, chiếu xuống mặt nước tĩnh lặng. Rồi hắn vận dụng Luyện Hồn Sơ Khai, đem ý niệm của mình – không phải sự thăm dò xâm nhập, mà là một lời chào hỏi, một sự cộng hưởng – lan tỏa ra xung quanh.

Ý niệm của hắn chạm vào mặt hồ. Không phải là sự xuyên thấu, mà giống như một giọt mực rơi xuống trang giấy, từ từ lan tỏa những gợn sóng ý thức. Hắn không đòi hỏi, không thăm dò bí mật. Hắn chỉ đơn giản truyền đi một cảm giác: sự tò mò thuần khiết, khát vọng hiểu biết, và một chút tôn trọng dành cho sự minh triết cổ xưa ẩn giấu nơi đây. Ánh sáng từ Thanh Linh Thạch bỗng nhấp nháy theo một nhịp điệu kỳ lạ, như một trái tim đang đập, đồng điệu với những gợn sóng nhẹ trên mặt nước.

Một luồng ý thức khác đáp lại. Nó không phải ngôn ngữ, mà là một dòng cảm xúc lạnh lẽo nhưng không thù địch, tràn ngập sự cô độc nghìn năm. Trong dòng cảm xúc ấy, Mặc Trầm Uyên cảm nhận được hình ảnh: vô số kẻ đã đến đây, với lòng tham lam tri thức, lao đầu vào hồ nước, để rồi hình hài và ký ức của họ từ từ hòa tan, trở thành một phần của dòng nước vĩnh hằng. Họ không chết. Họ chỉ. . . tan biến.

Nhưng ý niệm của hắn, được Thanh Linh Thạch thanh lọc và dẫn dắt, dường như khác biệt. Luồng ý thức lạnh lẽo dừng lại, như đang quan sát. Rồi, từ giữa hồ, nơi bệ đá đặt quyển sách, một dải sáng màu bạc nhẹ nhàng bò ra trên mặt nước, tiến thẳng về phía bờ nơi hắn đứng. Nó không phải là cầu. Nó giống như một tấm thảm ánh sáng, rộng chừng hai bàn chân, mỏng manh như sương mai.

'Người tìm kiếm sự hiểu biết, không phải sự chiếm đoạt. ' Một ý niệm rõ ràng hơn truyền đến tâm trí hắn, giọng điệu trung tính, già cỗi. 'Con đường này chỉ dành cho kẻ biết lắng nghe. Bước lên, và đừng níu giữ bất cứ thứ gì thuộc về quá khứ của chính mình. '

Mặc Trầm Uyên mở mắt. Dải sáng bạc đã dừng lại ngay trước chân hắn. Hắn nhìn xuống mặt nước dưới chân dải sáng. Hình ảnh phản chiếu của hắn vẫn còn đó, nhưng mờ nhạt hơn, như thể chỉ cần hắn bước lên, nó sẽ hoàn toàn biến mất. Đây chính là 'lời mời'. Một con đường tạm thời, được mở ra bởi sự đồng điệu, nhưng cũng là một phép thử. Hắn có dám buông bỏ sự bám víu vào hình ảnh bản thân, vào những ký ức có thể là gánh nặng, để bước đi không?

Hắn thở ra. Rồi bước chân trái lên dải sáng bạc.

Cảm giác kỳ lạ. Không có sự tiếp xúc vật lý. Chân hắn như đạp lên không khí cô đặc, nhưng lại vững vàng. Khi cả hai chân đều đứng trên dải sáng, hình ảnh phản chiếu của hắn trên mặt nước biến mất hoàn toàn. Một cảm giác trống rỗng nhẹ nhàng, không đau đớn, mà giống như được cởi bỏ một lớp áo giáp tinh thần nặng nề, lan tỏa trong người. Dải sáng bắt đầu di chuyển, từ từ kéo hắn về phía bệ đá giữa hồ, để lại phía sau những gợn sóng lặng lẽ.

Trên đường đi, hắn nghe thấy tiếng thì thầm. Không phải từ tai, mà từ sâu trong tâm thức. Những mảnh ký ức rời rạc, có lẽ của những kẻ đã tan biến, lướt qua: một câu thơ cổ bị lãng quên, nỗi sợ hãi của một chiến binh trước trận đánh, mùi hương của một loài hoa đã tuyệt chủng. Hắn để chúng trôi qua, không cố nắm bắt, như nước chảy qua kẽ tay.

Hắn đến bệ đá. Quyển sách da nằm đó, bìa xám bạc phủ một lớp bụi thời gian mỏng manh. Không có lời cảnh báo nào nữa. Dải sáng biến mất. Hắn đứng trên bệ đá nhỏ, xung quanh là vòng nước tĩnh lặng. Hắn đưa tay ra, chạm vào bìa sách.

Bình Luận (0)
Comment