Ánh sáng xanh lục từ Thanh Linh Thạch trong tay Mặc Trầm Uyên rung động nhẹ, như một hơi thở đồng điệu với luồng ý niệm mềm mại tỏa ra từ lối đi hình giọt nước. Hắn nhìn ba cái miệng tối om một lần nữa. Phòng thủ vĩnh hằng? Hủy diệt? Hay trí tuệ tan biến? Hắn siết chặt viên đá. Cảm giác mát dịu lan từ lòng bàn tay lên cánh tay, xoa dịu những căng thẳng đang thắt lại sau gáy. Có lẽ, trong thế giới này, trốn tránh hay lao đầu vào hủy diệt đều không phải con đường. Hắn cần hiểu. Hiểu về Tai Kiếp, về Thực Thể Vô Nam, về chính mảnh ký ức bị phong ấn trong hắn.
Hắn bước về phía lối đi bên trái, nơi biểu tượng giọt nước được khắc sâu vào đá. Không khí ở đây ẩm ướt hơn, mang theo mùi của rêu cổ và hơi nước ngưng tụ từ nghìn năm. Khi bước qua ngưỡng cửa, ánh sáng từ sảnh đường phía sau như bị một tấm màn nước mỏng hút sạch, chỉ còn lại bóng tối dày đặc, lạnh lẽo. Tiếng bước chân của hắn trở nên ù đục, như đi dưới đáy hồ.
Một làn sương trắng mỏng bắt đầu tỏa ra từ các bức tường, cuộn quanh chân hắn. Nó không lạnh, mà mang một cảm giác kỳ lạ – như thể đang chạm vào những ký ức đang bốc hơi. Hình ảnh lờ mờ hiện ra trong sương: một khu vườn với những bông hoa không tên, một tiếng cười trẻ con vang vọng rồi tắt lịm, một bàn tay với ngón tay thon dài đang viết nguệch ngoạc thứ chữ cổ trên cát. Tất cả đều mờ nhạt, tan biến nhanh chóng trước khi hắn kịp nắm bắt.
'Trí tuệ tan biến. ' Lời cảnh báo vang lên trong đầu. Nhưng Mặc Trầm Uyên không dừng lại. Hắn tập trung ý niệm, vận dụng Luyện Hồn Sơ Khai, cố gắng giữ cho tâm trí mình như một hòn đá giữa dòng nước đang cuốn những mảnh ký ức lạ lẫm ấy đi. Hắn cảm nhận được một dòng chảy năng lượng tinh tế trong không khí, không phải man lực hừng hực, mà là một thứ gì đó dịu dàng hơn, linh hoạt hơn, giống như linh khí nhưng lại hòa quyện với một sự minh triết cổ xưa.
Hành lang dốc xuống, uốn lượn. Tiếng nước chảy róc rách vang lên từ phía trước, càng lúc càng rõ. Ánh sáng bắt đầu ló dạng – một thứ ánh sáng xanh nhạt, lấp lánh, phản chiếu từ một bề mặt nào đó. Cuối cùng, hắn bước vào một không gian rộng hơn. Đó là một hồ nước ngầm, nước trong vắt đến mức có thể nhìn thấy đáy, nơi những viên sỏi phát ra ánh sáng nhẹ nhàng. Trần hang cao vút, những thạch nhũ như những giọt nước khổng lồ đông cứng từ thuở hồng hoang, tỏa ra ánh sáng xanh bạc tương tự. Ở giữa hồ, có một bệ đá tròn, trên đó đặt một quyển sách da mỏng, bìa màu xám bạc, khép hờ.
Không có cầu, không có lối đi nào khác. Chỉ có mặt hồ tĩnh lặng phản chiếu cảnh tượng huyền ảo. Mặc Trầm Uyên đứng trên bờ, nhìn quyển sách từ xa. Thanh Linh Thạch trong tay hắn giờ sáng rõ hơn, ánh xanh của nó hòa vào ánh sáng trong hang, như thể đang reo vui. Nhưng hắn không vội. 'Trí tuệ tan biến. ' Có phải quyển sách kia chứa đựng tri thức, nhưng cái giá là sẽ khiến ký ức của bản thân bị cuốn trôi theo dòng nước này?
Hắn quỳ xuống, chạm tay vào mặt nước. Nước lạnh buốt, nhưng không đóng băng. Khi ngón tay hắn chạm vào, những gợn sóng lan ra, và trên mặt nước, hình ảnh phản chiếu của hắn bắt đầu thay đổi. Không còn là khuôn mặt trẻ trung với đôi mắt sắc lạnh nữa, mà dần dần trở nên mờ nhạt, các đường nét tan biến, như một bức tranh bị nước làm nhòe. Một cảm giác trống rỗng, mất mát chợt ập đến. Hắn rút tay lại vội vàng. Hình ảnh trên mặt nước dần trở lại bình thường, nhưng trong lòng vẫn còn dư âm của sự hoang mang.
Con đường duy nhất có vẻ là đi qua hồ nước này để đến bệ đá. Nhưng làm thế nào? Bơi ư? Trong môi trường kỳ lạ này, không biết mặt nước ẩn chứa điều gì. Hắn nhìn quanh, tìm kiếm manh mối. Trên vách đá gần đó, hắn phát hiện những dòng chữ cổ nhỏ xíu được khắc bằng một thứ mực ánh bạc, gần như hòa lẫn vào đá.