Man Hoang Thương Khung

Cảnh Báo Của Linh Tuệ Giả

Mặc Trầm Uyên tiến về phía khối pha lê bạc. Ánh sáng xanh lục từ viên đá trong ngực hắn hòa vào ánh sáng mờ ảo tỏa ra từ vật thể, tạo thành một vầng hào quang nhẹ trên mặt đá trơn nhẵn của bệ. Hắn đưa tay ra, không chạm vào, mà để lòng bàn tay cách mặt pha lê khoảng một tấc. Hắn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, mùi ngọt ngào của hoa khô và bụi đá cổ xưa tràn vào phổi.

Ý niệm của hắn tuôn ra, không phải là dòng man lực mạnh mẽ, mà là một sợi tơ cảm giác tinh tế, được rèn giũa từ phương pháp Luyện Hồn Sơ Khai. Nó chầm chậm chạm vào bề mặt pha lê. Một cảm giác mát lạnh, trong suốt, như nước suối mùa xuân chảy qua kẽ ngón tay, lan tỏa lên cánh tay. Rồi, hình ảnh bắt đầu hiện ra trong tâm trí hắn.

Không phải là lời nói, mà là những mảnh cảm xúc, những ấn tượng về không gian. Từ khối pha lê, ba luồng ý niệm khác biệt tỏa ra, hướng về ba lối đi. Luồng thứ nhất, từ lối đi hình ngọn núi, mang theo cảm giác nặng nề, vững chãi, như đứng trước một vách đá nghìn năm bất động. Nhưng ẩn sâu trong đó là một sự tĩnh lặng chết chóc, một sự cô lập hoàn toàn.

Luồng thứ hai, từ lối đi hình giọt nước, cảm giác mềm mại, biến hóa, trôi chảy. Nó hứa hẹn sự linh hoạt, có lẽ là những bí mật về dòng chảy năng lượng hoặc tri thức. Nhưng hơi ẩm ướt đó mang theo mùi vị của sự lãng quên, như ký ức bị nước cuốn trôi.

Luồng thứ ba, từ lối đi hình ngọn lửa, bùng lên một cảm giác nóng bỏng, mãnh liệt, thôi thúc. Nó hứa hẹn sức mạnh thuần túy, sự đột phá. Nhưng cái nóng ấy cháy bỏng và hủy diệt, giống như ngọn lửa thiêu rụi mọi thứ, kể cả người mang nó.

Đột nhiên, luồng khói bạc xoáy bên trong pha lê ngưng tụ lại, hình thành một dòng chữ cổ lờ mờ, không phải bằng mắt thường, mà in thẳng vào ý thức của hắn: 'Lựa chọn của ngươi định hình con đường. Một là phòng thủ vĩnh hằng. Hai là trí tuệ tan biến. Ba là sức mạnh hủy diệt. Linh Tuệ Giả không chỉ dẫn, chỉ cảnh báo. '

Dòng chữ tan biến, để lại sự im lặng càng nặng nề hơn. Ba lối đi vẫn tối om, như ba cái miệng của quái thú đang chờ đợi. Mặc Trầm Uyên rút tay lại. Lời cảnh báo từ ký ức Linh Tuệ Giả về 'Thực Thể Vô Nam' vang vọng trong đầu hắn. Có phải một trong những lối này dẫn đến thứ đó? Hay đây chỉ là một thử thách khác trong kiến trúc cổ xưa này?

Hắn nhìn xuống viên Thanh Linh Thạch trong tay. Ánh sáng của nó vẫn ổn định, dịu dàng, như một ngọn hải đăng nhỏ trong bóng tối. Nó không phản ứng mạnh với bất kỳ lối đi nào, nhưng dường như có một sự cộng hưởng nhẹ nhàng, an toàn hơn với luồng ý niệm thứ hai – lối đi hình giọt nước. Có lẽ vì bản chất hòa hợp linh-man khí của nó? Nhưng lời cảnh báo 'trí tuệ tan biến' khiến hắn dè chừng.

Tiếng bước chân của hắn vang lên nhẹ nhàng khi hắn lùi lại một bước, quan sát toàn cảnh sảnh đường nhỏ. Không có dấu hiệu nào khác. Không có man văn, không có hình vẽ, chỉ có ba biểu tượng đơn giản và khối pha lê bí ẩn này. Thời gian vẫn trôi. Ở đây, hắn an toàn khỏi đội tuần tra Bắc Cương Bộ, nhưng sự tĩnh lặng này cũng là một áp lực. Hắn không thể ở lại đây mãi.

 

Bình Luận (0)
Comment