Tiếng bước chân nặng nề càng lúc càng gần, dừng lại ngay ngoài cửa căn phòng. Mặc Trầm Uyên nép sát vào bóng tối sau bàn đá, mắt quét nhanh qua các bức tường phủ đầy hình vẽ kỳ lạ. Hắn không thể đối đầu trực diện với một đội tuần tra Bắc Cương Bộ sống động – hắn chỉ có một mình, và họ chắc chắn không ít. Lối thoát duy nhất là tìm ra cơ chế bí mật mà những Linh Tuệ Giả cổ xưa có thể đã để lại.
Hơi thở của hắn như ngừng lại. Ánh sáng xám nhạt từ những man văn trên tường chiếu xuống, làm nổi bật những đường nét của các hình vẽ: những con chim với đôi cánh dài phức tạp, những con thú nhiều đầu đang trong tư thế chạy, những cây cổ thụ với rễ cuộn thành vòng xoáy. Hắn tập trung ý niệm, để ký ức thuần túy Hắc Cương và mảnh tri thức mới nhận được từ Thanh Linh Thạch hòa quyện. Phương pháp ‘Luyện Hồn Sơ Khai’ không chỉ để kích hoạt man hồn – nó còn dạy cách cảm nhận sự cộng hưởng vi tế giữa các dòng năng lượng. Hắn nhắm mắt lại trong chốc lát, mở rộng cảm giác ra ngoài thân thể.
Không phải bằng man lực thô bạo, mà bằng một sự chú ý tinh tế, như một sợi tơ nhện rung động trong gió. Hắn cảm nhận được dòng man khí hung hãn đang ùn ùn ngoài cửa. Nhưng quan trọng hơn, hắn cảm nhận được một điểm khác biệt trên bức tường phía đối diện – nơi hình vẽ một con chim khổng lồ dang cánh. Ở đó, có một sự liên kết mờ nhạt, một mạch chảy nhẹ nhàng hơn, giống như hơi thở của chính căn phòng này. Nó hòa hợp với hơi ấm dịu dàng đang tỏa ra từ viên Thanh Linh Thạch trong ngực hắn.
Tiếng thì thầm guttural vang lên ngay bên ngoài. Một bóng người to lớn, mặc giáp da thú và đeo mặt nạ xương, bước vào ngưỡng cửa. Ánh mắt của y quét qua căn phòng, dừng lại ở chiếc tủ đá trống rỗng. Một tiếng gầm gừ nhỏ phát ra từ sau mặt nạ. Y ra hiệu cho những người phía sau.
Không còn thời gian. Mặc Trầm Uyên hành động. Hắn lặng lẽ di chuyển dọc theo bức tường, tay phải đặt nhẹ lên hình vẽ con chim khổng lồ, ngay tại điểm trung tâm của đôi cánh. Hắc Cương Thuật vận chuyển âm thầm, không phóng ra ngoài, mà dẫn dắt một tia man lực tinh khiết, nhẹ nhàng như sương, chạm vào mạch liên kết hắn cảm nhận được. Đồng thời, tay trái hắn siết nhẹ viên Thanh Linh Thạch trong áo.
Một rung động nhẹ lan ra từ lòng bàn tay. Những đường nét của con chim trên tường bắt đầu phát sáng một màu xanh lục nhạt, y hệt ánh sáng của viên đá. Không có âm thanh lớn, không có chuyển động mạnh. Một khe hở thẳng đứng, mờ ảo như một tấm màn nước, mở ra ngay trên bề mặt tường, đủ cho một người chui qua. Luồng khí mát lạnh, mang hương vị của đất và rêu cổ, phả ra từ bên trong.
Chiến sĩ Bắc Cương Bộ đầu tiên quay đầu lại, ánh mắt sắc lẻm phát hiện ra bóng người đang biến mất vào bức tường. Y hét lên một câu gì đó, tay rút lấy một cây chùy xương ngắn. Nhưng đã quá muộn.
Mặc Trầm Uyên bước qua khe hở. Cảm giác như bước xuyên qua một màn sương mỏng, hơi lạnh áp vào da. Sau lưng hắn, khe hở khép lại ngay lập tức, để lại bức tường nguyên vẹn như cũ. Tiếng hét và tiếng đập mạnh vào tường vọng lại, nhưng nghe rất xa xăm, như từ thế giới khác.
Hắn đứng trong một hành lang hẹp, tối om. Không khí ở đây tĩnh lặng khác thường, nặng mùi bụi đá và thứ gì đó ngọt ngào, thoang thoảng như mùi hoa khô đã để lâu ngày. Ánh sáng duy nhất đến từ viên Thanh Linh Thạch trong tay hắn, chiếu sáng một đoạn ngắn phía trước: sàn đá được lát cẩn thận, hai bên tường trơn nhẵn, không có hình vẽ. Hành lang này dường như dẫn xuống sâu hơn, với một độ dốc nhẹ.
Hắn thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng cảnh giác không hề giảm. Lối thoát này không dẫn ra ngoài, mà có vẻ như đưa hắn vào sâu hơn trong kiến trúc cổ xưa này. Tiếng bước chân và tiếng nói của Bắc Cương Bộ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự im lặng đè nặng, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng bước chân nhẹ nhàng của chính hắn trên nền đá.
Sau vài chục bước, hành lang mở ra một không gian rộng hơn. Đây không phải là một căn phòng, mà giống như một sảnh đường nhỏ. Ở giữa sảnh, trên một bệ đá thấp, đặt một vật thể hình cầu bằng pha lê trong suốt, kích thước bằng đầu người. Bên trong nó, một luồng khói màu bạc nhạt xoáy chậm rãi, không ngừng biến đổi hình dạng – lúc thì như đám mây, lúc thì như dòng suối, lúc thì như những ký tự cổ xưa thoáng hiện rồi tan biến.
Phía sau khối pha lê, có ba lối đi khác nhau tỏa ra, mỗi lối đi đều tối om và không có dấu hiệu gì đặc biệt. Trên tường đối diện mỗi lối đi, khắc một ký hiệu đơn giản: lối bên trái là hình một ngọn núi, lối giữa là hình một giọt nước, lối bên phải là hình một ngọn lửa.
Mặc Trầm Uyên dừng lại trước khối pha lê. Hơi ấm từ Thanh Linh Thạch trong ngực hắn dường như mạnh lên một chút, như có sự cộng hưởng với thứ đang xoáy bên trong vật thể này. Hắn biết mình không thể quay lại. Phía trước là những lựa chọn mới, và có lẽ, là những bí mật sâu hơn về Linh Tuệ Giả, về Hắc Cương, và về Thực Thể Vô Nam mà giọng nói kia đã cảnh báo.