Man Hoang Thương Khung

Di Sản Linh Tuệ Giả

Ngón tay Mặc Trầm Uyên chạm vào viên đá xanh lục. Một cảm giác ấm áp, dịu dàng như ánh nắng đầu xuân lan tỏa từ đầu ngón tay vào lòng bàn tay, rồi đi lên cánh tay. Không có sự phản kháng, không có cấm chế. Hắn nhẹ nhàng nhấc viên đá lên. Nó nhẹ bất ngờ, như một viên ngọc bọt biển, ánh sáng xanh lục bên trong nhấp nháy theo nhịp thở của hắn.

Trong khoảnh khắc đó, những man văn trên tường căn phòng bỗng sáng lên. Ánh sáng xám nhạt chuyển thành một màu xanh lục nhạt đồng điệu với viên đá, chiếu sáng toàn bộ không gian. Những hình vẽ trên tường như sống dậy – những con chim nhiều màu dường như vỗ cánh, những con thú nhiều đầu như quay đầu nhìn về phía hắn. Một âm thanh ù ù, trầm thấp, như tiếng vọng từ rất xa, từ rất sâu, vang lên trong căn phòng. Không phải là lời nói, mà là một giai điệu. Một giai điệu buồn bã, tang thương, như khúc ca tưởng niệm một thời đại đã mất.

Mặc Trầm Uyên đứng yên, viên đá trong tay. Hắn cảm nhận được. Giai điệu này không phải là một mối đe dọa. Nó là một thông điệp. Một thông điệp được lưu giữ, chờ đợi người có thể cầm lấy viên đá chìa khóa này. Ký ức thuần túy Hắc Cương trong hắn rung động, như gặp được một thứ gì đó quen thuộc nhưng đã lâu không gặp. Trí tuệ cổ xưa thì thầm: Đây là ‘Thanh Linh Thạch’ – vật phẩm của những ‘Linh Tuệ Giả’ thời kỳ trước Tam Hoang. Chúng không thuộc về Man, Tiên, hay Vu. Chúng thuộc về một chủng tộc đã hòa hợp với thiên địa, đã biến mất sau Tai Kiếp.

Giai điệu dần dần biến đổi. Từ tang thương, nó chuyển thành một chuỗi âm thanh rõ ràng hơn, có nhịp điệu hơn. Rồi, nó hóa thành lời. Một giọng nói trung tính, không nam không nữ, không già không trẻ, vang lên trong tâm trí hắn, trực tiếp bằng ngôn ngữ của ý niệm.

Người cầm Thanh Linh Thạch, ” giọng nói vang lên, “ngươi đã bước vào ‘Phòng Lưu Giữ Ký Ứccủa Linh Tuệ Giả. Chúng ta đã biến mất. Nhưng tri thức không nên biến mất cùng chúng ta.

Một luồng thông tin đột ngột tràn vào tâm trí Mặc Trầm Uyên. Không phải là ký ức cảm xúc như từ Tâm Ký, mà là tri thức thuần túy – những hình ảnh về các loại thảo mộc cổ xưa với dược tính kỳ lạ, những phương pháp luyện chế đan dược hòa hợp linh khí và man khí, những nguyên lý cơ bản của kết cấu man thuật phức tạp hơn nhiều so với những gì hắn biết. Đặc biệt, một mảnh tri thức nổi bật lên: phương pháp ‘Luyện Hồn Sơ Khai’ – một kỹ thuật cổ xưa giúp ổn định và kích hoạt man hồn đang ở trạng thái ‘Chưa thức tỉnh’, dựa trên sự cộng hưởng giữa linh khí và man khí.

Luồng thông tin dừng lại. Giọng nói lại vang lên, lần này yếu hơn, như sắp tắt. “Tri thức là di sản. Sử dụng nó… để sống sót. Cảnh báo… Thực Thể Vô Nam… không chỉ là ký ức. Nó… vẫn còn đó. Nó đang… thức giấc.

Âm thanh biến mất. Ánh sáng xanh lục trên tường tắt dần, trở lại ánh sáng xám nhạt ban đầu. Những hình vẽ trở nên tĩnh lặng. Căn phòng lại chìm vào im lặng. Chỉ còn viên Thanh Linh Thạch trong tay Mặc Trầm Uyên vẫn phát ra ánh sáng ấm áp, và một sự hiểu biết mới mẻ, sâu sắc đang định hình trong tâm trí hắn. Phương pháp Luyện Hồn Sơ Khai rõ ràng đến từng chi tiết trong đầu hắn, như thể hắn đã học nó từ lâu.

Hắn nhìn viên đá. Nó không còn là một vật thể xa lạ. Nó là chìa khóa, và cũng là một vật lưu giữ. Hắn cất nó vào trong áo, cảm nhận hơi ấm dịu dàng áp vào ngực. Nhịp đập của phần đau khổ trong man hồn hắn dường như… dịu đi một chút, như được ánh sáng xanh lục này xoa dịu.

Tiếng bước chân vang lên từ hành lang bên ngoài căn phòng.

Không phải tiếng bước chân nhẹ nhàng của hắn. Đây là tiếng bước chân nặng nề, đều đặn, của nhiều người. Có tiếng va chạm của kim loại nhẹ, tiếng thì thầm trao đổi bằng một thứ ngôn ngữ guttural, thô ráp mà hắn không hiểu. Một luồng man khí thuần túy, hung hãn, lan tỏa từ hành lang vào căn phòng. Man khí của Bắc Cương Bộ. Nhưng không phải là tàn hồn. Đây là man khí của người sống, của những chiến sĩ đang tuần tra, đang tìm kiếm.

Mặc Trầm Uyên nhanh chóng lùi vào góc tối nhất của căn phòng, sau chiếc bàn đá lớn. Hơi thở của hắn trở nên nhẹ nhàng, gần như không có. Hắc Cương Thuật trong cơ thể vận chuyển âm thầm, che giấu khí tức của hắn, hòa vào bóng tối và mùi cổ xưa của căn phòng. Mắt hắn nhìn chăm chú về phía cửa vào.

 

 

Bình Luận (0)
Comment