Man Hoang Thương Khung

Hành Lang Cổ Xưa

Mặc Trầm Uyên không dừng lại. Hắn tiến theo hướng kéo về phía trước, bước vào phần trống rỗng của không gian. Ánh sáng từ Hắc Cương Thuật trong cơ thể hắn như một ngọn đèn đơn độc, chiếu vào một màn đen không có hình thù, không có bề mặt. Những bước chân không phát ra âm thanh, không cảm nhận được mặt đất. Hắn đi trong một trạng thái giống như bơi trong hư không, nhưng một sức kéo vô hình luôn dẫn hắn về phía trước.

Không gian trống rỗng này không có đặc điểm nào để nhận biết. Không có độc khí, không có man khí hỗn loạn như hành lang trước đó. Không có cảm giác đau khổ tràn ngập từ phần phong ấn. Chỉ có một sự tĩnh lặng hoàn toàn, một trống rỗng đã được làm sạch sau khi Tâm Ký hoàn thành nhiệm vụ. Nhịp đập của phần đau khổ trong man hồn hắn vẫn tiếp tục, nhưng ở đây, nó trở thành một điểm nhấn duy nhất, một nhịp tim đập trong một căn phòng vô cùng lớn và không có vật thể.

Hắn đi khoảng trăm bước – hắn không biết chắc, chỉ là cảm giác về thời gian – thì hướng kéo bắt đầu biến đổi. Không gian trước mặt không phải là một lối đi rõ ràng mở ra, mà là một sự chuyển dịch. Màn đen trước mặt từ một màu đen đồng nhất chuyển thành một màu đen có độ sâu, có những lớp. Hắn cảm nhận được một ranh giới. Không bằng mắt, mà bằng man hồn mới được lấp đầy trí tuệ. Ranh giới này không phải là một bức tường vật chất, mà là một sự phân cách của ý niệm.

Hắn đứng lại, để Hắc Cương Thuật trong cơ thể tỏa ra một làn sóng cảm nhận tinh tế. Man lực không xuyên phá, mà là thăm dò, như một ngón tay nhẹ nhàng chạm vào mặt nước. Ranh giới đáp lại. Không là một ý niệm cụ thể, mà là một cảm giác về… một thế giới. Một thế giới không phải là phong ấn, không phải là di tích cổ xưa. Một thế giới có sự sống, có không khí, có mặt đất.

Ranh giới không cản hắn. Nó chỉ là một lớp màng, một điểm chuyển tiếp từ không gian phong ấn trống rỗng này sang một nơi khác. Hắn không cần phải xuyên phá. Hắn chỉ cần… đi qua.

Mặc Trầm Uyên tiến một bước, và cảm giác về hư không biến mất. Chân hắn chạm vào mặt đất – đất cứng, có độ ma sát. Không gian xung quanh không phải là màn đen, mà là một ánh sáng nhàn nhạt, như ánh sáng của một buổi chiều tà trong một căn phòng lớn. Hắn đứng trong một hành lang đá, với những bức tường được xây bằng đá xám, có những đường nét man văn cổ xưa được khắc lên, nhưng không phải là những man văn của Bắc Cương Bộ mà hắn đã thấy. Những man văn này có một dạng thức khác, phức tạp hơn, như một hệ thống ký hiệu cho một loại man thuật hắn không biết.

Không khí ở đây có mùi – mùi của đá ẩm, của rêu phong cổ xưa, và một chút mùi… của linh khí? Không phải man khí, mà là linh khí, loại khí tức mà Tiên tộc tu luyện. Một cảm giác lạ lẫm và không thuần nhất chạm vào da hắn.

Hắn quay đầu nhìn lại. Ranh giới mà hắn đi qua không còn nhìn thấy. Phía sau chỉ là hành lang đá tiếp tục, như hắn đã đi từ đó. Không gian phong ấn trống rỗng đã biến mất hoàn toàn. Hắn đã ra. Hay hắn đã vào một tầng khác?

Hắn đi tiếp theo hành lang. Hành lang này không thẳng, mà có những khúc cong, như một đường dẫn trong một kiến trúc lớn. Ánh sáng nhàn nhạt không từ một nguồn cụ thể, mà là từ những man văn trên tường – chúng phát ra một ánh sáng xám nhẹ, như ánh sáng của một ngày mưa.

Hắn đi khoảng vài mươi bước, thì hành lang mở ra thành một căn phòng lớn. Căn phòng này không là điện thờ, không là khoảng trống của di tích. Nó là một căn phòng có những vật dụng. Có một bàn đá lớn ở trung tâm, trên bàn có những vật thể – không phải là pháp bảo, mà là những dụng cụ. Có những cái bình bằng đá, có những dụng cụ giống như để nghiền vật chất, có những cuộn giấy da cổ xưa đã bị phân hủy phần lớn, chỉ còn những mảnh vụn.

Trên tường của căn phòng có những bức vẽ – không là man văn, mà là những hình vẽ bằng một loại mực đã phai màu. Hình vẽ về những sinh vật – không phải man thú, mà là những sinh vật có hình dáng kỳ lạ, như những loài chim với cánh dài và nhiều màu, những loài thú với nhiều đầu. Những hình vẽ này không thuộc về Man tộc, hắn biết từ ký ức thuần túy mới nhận được. Chúng thuộc về một thời kỳ cổ xưa khác, khi Tam Hoang Đại Giới còn không phân chia rõ rệt.

Ở một góc căn phòng, có một cái tủ đá, tủ mở một phần. Trong tủ, hắn nhìn thấy một vật thể – một viên đá nhỏ, màu xanh lục, phát ra một ánh sáng nhẹ và ấm áp. Ánh sáng này không là man lực, không là linh khí thuần túy. Nó là một hỗn hợp, một loại khí tức cân bằng.

Mặc Trầm Uyên tiến đến tủ đá. Hắn không vội lấy viên đá. Hắn dùng Hắc Cương Thuật để cảm nhận. Viên đá không có ý niệm phòng thủ, không có cấm chế. Nó chỉ là một vật thể, như một viên đá lưu trữ một loại khí tức cổ xưa. Ký ức thuần túy trong hắn không có thông tin về loại đá này, nhưng trí tuệ Hắc Cương cổ xưa cho hắn một cảm giác: vật này không nguy hiểm. Nó có thể là một vật dụng của những người tu luyện ở đây, một loại ‘linh thạch’ cổ xưa với phẩm chất khác.

Hắn nhìn quanh căn phòng. Không có dấu hiệu của người sống. Không có dấu hiệu của kẻ thù. Không có cảm giác của một phong ấn đang hoạt động. Căn phòng này như một phần của một kiến trúc cổ xưa đã bị bỏ hoang rất lâu, nhưng được bảo quản trong một trạng thái tĩnh lặng.

Nhịp đập trong man hồn hắn tiếp tục. Nhưng ở đây, trong căn phòng có ánh sáng và vật dụng, nhịp đập không cảm thấy biệt lập. Nó cảm thấy như một phần của bối cảnh, như một âm thanh nền của một thế giới cổ xưa đã chịu Tai Kiếp.

Hắn đứng trước tủ đá, viên đá xanh lục phát sáng nhẹ nhàng như chờ đợi.

 

Bình Luận (0)
Comment