Mặc Trầm Uyên không trì hoãn. Hắn đặt một bàn chân lên lối đi bằng man khí đã được ổn định, cảm nhận sự chắc chắn của một con đường được chấp thuận. Bước thứ hai đưa hắn lên cây cầu đá đen, bề mặt lạnh ngắt như xương chết, phản lại hơi ấm từ vực dung nham phía dưới. Hắn tiến thẳng về phía màn hắc ám dày đặc ở đầu cầu bên kia, không nhìn lại lão giả Mặc Huyền đã trở về với sự tĩnh lặng vĩnh hằng.
Khi bước qua ranh giới cuối cùng của cầu, không gian quanh hắn biến đổi. Ánh sáng nhờ nhờ từ dung nham và man khí bỗng tắt ngấm, như bị một lớp vải đen vô hình nuốt chửng. Không còn tiếng sôi ùng ục, không còn hơi nóng bốc lên. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến rợn người, và một cơn gió lạnh – không phải gió bình thường, mà là luồng khí mang hơi thở của thời gian đã chết – phả vào mặt hắn, làm da thịt co rúm lại.
Hắn đứng trong màn hắc ám, chỉ có Hắc Cương thuật trong cơ thể còn tỏa ra một ánh sáng mờ nhạt, như ngọn đèn leo lét trong đêm dài. Mắt nhìn không thấy gì, nhưng giác quan man thể cảm nhận được sự hiện diện của một cái gì đó cực kỳ lớn, cực kỳ cổ xưa, và cực kỳ… đau khổ. Nó không là một sinh vật, không là một vật thể rõ ràng. Nó là một ý niệm, một khối tâm thức bị thương tổn và phong ấn, tràn ngập toàn bộ không gian này.
Rồi, những hình ảnh bắt đầu lóe lên trong tâm trí hắn, không phải từ ký ức phong ấn truyền lại, mà là từ sự tiếp xúc trực tiếp với thứ bị phong ấn này. Hắn thấy những mảnh vụn của một thế giới: núi non đổ sập, sông ngòi chảy máu, bầu trời nứt ra như một miệng vực. Tiếng kêu của hàng vạn sinh linh – không chỉ Man tộc, mà cả Tiên tộc, Vu tộc – vang lên trong một hợp âm tuyệt vọng. Rồi một bóng dáng khổng lồ, không phân biệt được hình thù, từ trên cao đổ xuống, đè nát tất cả. Đó là… một Tai Kiếp? Hay là một Thần Linh điên loạn?
Cảm giác đau đớn và tuyệt vọng từ những hình ảnh đó tràn vào hắn, như nước lũ. Man hồn chưa thức tỉnh của hắn run rẩy, muốn thu lại. Hắn phải hít một hơi – khí lạnh làm phổi đau nhói – và vận Hắc Cương Thuật hoàn chỉnh lên mức cao nhất. Áo giáp hư ảo cổ xưa quanh thân trở nên rõ nét hơn, tỏa ra một uy nghiêm nhỏ bé nhưng kiên định, như một tảng đá chống lại dòng cảm xúc hủy diệt.
‘Người… mang Hắc Cương…’
Một ý niệm khác, không từ Mặc Huyền, mà từ khối tâm thức đau khổ này, chạm vào hắn. Nó không là ngôn từ, mà là một sự hỏi han, một sự kiểm tra, mang vẻ hoang mang và… hi vọng? Nó dò xét hắn, từ truyền thừa hoàn chỉnh trong cốt tủy, đến man thể sơ khai, đến mảnh đá đen đang ẩn trong áo. Sau một khoảnh khắc dài như vĩnh cửu, ý niệm đó thu lại, và một cảm giác… nhẹ nhõm? Khó tả, như một gánh nặng nghìn năm được chia sẻ một phần nhỏ.
Rồi, trong màn hắc ám, một con đường mới hé lộ. Không là đường vật lý, mà là một dải ánh sáng nhạt màu xám bạc, như sương mù của ký ức, dẫn về một hướng. Phía cuối con đường đó, hắn cảm nhận được một điểm tập trung – không phải thứ kinh khủng bị phong ấn, mà là một vật thể, một cấu trúc, có hình dáng như một… bia đá? Khí tức từ đó tỏa ra sự cổ xưa và uyển chuyển, khác biệt hoàn toàn với sự hủy diệt đang tràn ngập.
Đây không là chỗ để chiến đấu. Đây là một lời thỉnh cầu, một lời gọi từ một tâm thức bị tổn thương, đang chờ một người có thể… hiểu, hoặc mang đi một phần gánh nặng. Mặc Trầm Uyên nhận ra điều đó. Bước qua cầu không đưa hắn đến một trận chiến sinh tử, mà đến một sự đối diện tâm linh, một cửa ải của nhận thức và trách nhiệm.