Man Hoang Thương Khung

Thủ Quan Nhận Mệnh

Hắc mang từ trong cơ thể Mặc Trầm Uyên tuôn ra, không phải dạng cuồng bạo xuyên phá, mà là một dòng chảy trầm ổn, trang nghiêm. Nó quấn quanh thân hắn, hóa thành một lớp áo giáp hư ảo mang dáng dấp cổ xưa, phảng phất hình bóng của vị Man Thần trong di hài. Hắn không tiến lên cầu ngay, mà đứng nguyên tại chỗ, để dòng Hắc Cương thuần khiết ấy từ từ lan tỏa, chạm vào mạng lưới man khí cảm ứng vô hình đang tạm thời uốn cong tạo lối.

Một sự cộng hưởng vi tế phát sinh. Những sợi man khí vốn dĩ lạnh lẽo, mang ý chí phòng thủ của thủ quan, bắt đầu run nhẹ. Chúng không tấn công, mà như đang thăm dò, kiểm chứng. Hắc mang của hắn phản chiếu lại, mang theo khí tức của truyền thừa hoàn chỉnh vừa mới lĩnh ngộ – một thứ uy nghiêm đã thất truyền từ lâu.

Trên cầu, lão giả tóc trắng khẽ nhúc nhích. Chỉ là một cử động rất nhỏ, gần như không thể nhận ra: ngón tay trỏ của bàn tay đặt trên đầu gối khẽ cong lại một phân. Đôi mắt nhắm nghiền của lão bỗng mở ra một khe hẹp. Trong đôi mắt ấy không có con ngươi, chỉ là hai hốc tối đen ngòm, nhưng lại phát ra một luồng ý niệm rõ ràng hơn, trực tiếp hơn, đập vào tâm thức Mặc Trầm Uyên.

‘Hắc Cương… đã trở về. ’

Giọng nói ấy không phải âm thanh, mà là tiếng vọng từ ký ức phong ấn, khô khốc và mệt mỏi, nhưng chất chứa một niềm an ủi khó tả. Rồi, từ thân thể hòa làm một với cây cầu của lão, một luồng man lực cực kỳ tinh khiết và cô đặc, dù chỉ còn sót lại rất ít, chậm rãi tuôn ra. Nó không tấn công, mà hòa vào dòng Hắc Cương của Mặc Trầm Uyên, dẫn dắt nó, như một người dẫn đường âm thầm chỉ lối. Lối đi bằng man khí trước mặt hắn bỗng trở nên ổn định hơn, những gợn sóng dao động biến mất, con đường hẹp giờ đây rõ ràng như được khắc vào không gian.

Đồng thời, những mảnh ký ức khác, rời rạc hơn, ùa về. Hắn thấy cảnh tượng cây cầu này được dựng lên trong khói lửa chiến tranh, không phải để nối liền hai bờ, mà là để phong ấn. Phía bên kia cầu, trong màn hắc ám dày đặc, có thứ gì đó đang giãy giụa, phát ra những tiếng rên rỉ khiến man hồn run rẩy. Rồi hình ảnh vị thủ quan – lúc đó còn là một tráng niên tuấn tú, ánh mắt kiên quyết – quay lại nhìn đồng đội lần cuối, trước khi ngồi xuống, đem toàn bộ tinh huyết và man hồn hòa tan vào từng phiến đá. Lời thề cuối cùng vang lên, nay chỉ còn là tiếng thì thầm trong gió: ‘Ta, Mặc Huyền, thề dùng thân này trấn thủ nơi đây, đợi người kế thừa chân chính đến, mở lại con đường… hoặc khóa nó vĩnh viễn. ’

Mặc Trầm Uyên thở ra một hơi dài. Sự cộng hưởng và dẫn dắt đang dần yếu đi. Lão giả – Mặc Huyền – đã khép lại đôi mắt hốc đen, trở về với trạng thái bất động vĩnh hằng, nhưng giờ đây, trên khuôn mặt khô héo ấy dường như có một nét thư thái nhẹ nhõm thoáng qua. Cửa ải không chỉ mở về mặt vật lý. Nó đã ‘nhận’ ra hắn. Nhưng thông điệp rõ ràng: sự chấp thuận này đi kèm với trách nhiệm. Phía bên kia cầu là thứ mà ngay cả một cường giả như Mặc Huyền cũng phải hy sinh để phong ấn. Bước qua đây, không còn đường lui.

Hơi nóng từ vực dung nham phía dưới bốc lên, làm cho không khí quanh cầu dao động, những ảo ảnh nhiệt khiến cây cầu đá đen có vẻ như đang lung lay. Tiếng sôi ùng ục của dung nham vọng lên, tựa như tiếng cười nhạo của tạo hóa. Lối đi bằng man khí vẫn ở đó, chờ đợi.

Bình Luận (0)
Comment