Mặc Trầm Uyên từ từ rút tay vào trong áo, ngón tay chạm vào viên đá đen lạnh ngắt luôn được giấu kín nơi ngực trái. Ngay khi tiếp xúc, một luồng rung động tinh tế, tựa như nhịp tim của đại địa, lan tỏa từ đầu ngón tay vào lòng bàn tay. Viên đá vốn dĩ trầm tĩnh bỗng phát ra một thứ ánh sáng ảm đạm, không phải màu đen tuyền mà là một thứ hắc quang tựa như đêm không trăng, nhẹ nhàng bao phủ lấy bàn tay hắn.
Hắn không vội. Tay phải nắm chặt Cốt Thương Hắc Cấp, Hắc Cương Thuật vẫn duy trì ở trạng thái phòng ngự tĩnh lặng. Tay trái từ từ đưa viên đá ra phía trước, hướng về phía cây cầu đá đen và lão giả bất động. Khoảng cách vẫn là ba trượng, nhưng ánh sáng ảm đạm từ viên đá dường như có sức hút kỳ lạ, khiến những sợi man khí vô hình giăng mắc quanh cầu bắt đầu chao đảo, xoáy nhẹ về phía nó, tựa như kim loại bị nam châm hút.
Lão giả tóc trắng vẫn không nhúc nhích. Nhưng ý niệm chờ đợi cổ xưa kia bỗng dưng ngưng đọng, rồi chuyển hóa thành một thứ gì đó sắc bén hơn, như một con mắt vô hình đang mở ra, dán chặt vào viên đá trên tay Mặc Trầm Uyên. Không khí nóng bỏng dường như cũng lắng xuống, tiếng dung nham sôi sùng sục phía dưới vọng lên nghe càng thêm rõ ràng, như tiếng thở của một con quái vật khổng lồ đang ngủ say.
Viên đá đen bắt đầu nóng lên. Không phải cái nóng của lửa, mà là một thứ nhiệt độ kỳ dị, thấm qua da thịt, chạm thẳng vào những man cốt mới hình thành trong cơ thể hắn. Những đường vân màu tối trên bề mặt viên đá lần lượt sáng lên, phác họa thành một đồ án phức tạp mà hắn chưa từng thấy – nó giống một phần của kết cấu man thuật ở giữa cầu, nhưng lại cổ xưa và thâm sâu hơn gấp bội. Ánh sáng từ đồ án chiếu xuống mặt đá dưới chân hắn, và điều kỳ diệu xảy ra.
Những sợi man khí cảm ứng vô hình quanh cầu không còn giăng mắc lộn xộn nữa. Chúng bắt đầu sắp xếp lại, từ từ tách ra một lối đi hẹp, chỉ rộng chừng một bước chân, dẫn thẳng từ chỗ hắn đứng đến đầu cầu bên này. Lối đi ấy không phá hủy mạng lưới, mà chỉ tạm thời ‘uốn cong’ nó, tạo ra một khe hở tạm thời. Đồng thời, kết cấu man thuật phức tạp ở giữa cầu – nơi lão giả hòa làm một – bắt đầu rung động nhẹ. Một luồng ý niệm khác, già nua và mệt mỏi vô hạn, chậm rãi truyền đến tâm thức Mặc Trầm Uyên.
Không phải ngôn ngữ, mà là những mảnh hình ảnh rời rạc, đứt gãy. Một bóng người cao lớn, mặc giáp đen, đứng trước cây cầu này, tay cầm một vật tỏa ra ánh sáng giống hệt viên đá trong tay hắn. Cảnh tượng chiến tranh, máu lửa, tiếng gào thét của Man tộc và một thế lực xa lạ nào đó với ánh sáng chói lòa. Rồi hình ảnh lão giả tóc trắng ngồi xuống, thân thể hòa tan vào cây cầu, lấy chính mình làm chốt phong ấn, khóa chặt con đường phía sau. Cuối cùng, chỉ còn lại một lời nhắn đơn giản, nặng trĩu tang thương: ‘Người mang Hắc Cương chân chính… mới có quyền đi tiếp. ’
Ánh sáng từ viên đá dần tắt. Lối đi bằng man khí vẫn còn đó, mỏng manh và tạm thời, có vẻ sẽ biến mất sau một khoảng thời gian ngắn. Lão giả trên cầu vẫn bất động, nhưng giờ đây, Mặc Trầm Uyên cảm nhận rõ một sự chấp thuận im lặng từ vị thủ quan này. Cửa ải đã mở, nhưng chỉ dành cho hắn. Và thông điệp cuối cùng kia ám chỉ rõ ràng: truyền thừa Hắc Cương hoàn chỉnh hắn vừa lĩnh ngộ, chính là chìa khóa.
Hắn hít một hơi thật sâu, mùi lưu huỳnh nồng nặc tràn vào phổi. Tay trái thu viên đá vào trong áo, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc trở lại. Tay phải siết nhẹ chuôi thương. Con đường phía trước đã rõ, nhưng không có nghĩa là an toàn. Kết cấu man thuật phức tạp kia, cùng với lão giả thủ quan, rõ ràng đang trấn giữ thứ gì đó ở phía bên kia cầu. Thứ mà ngay cả một cường giả cổ xưa cũng phải hy sinh chính mình để phong ấn.