Mặc Trầm Uyên không vội bước lên cầu. Hắn đứng tại rìa vực sâu, cách cây cầu đá đen chừng ba trượng, từ từ hạ thấp trọng tâm. Hai mắt khép hờ, hơi thở trở nên nhẹ nhàng và đều đặn, hòa vào tiếng gầm rú liên tục của dung nham phía dưới. Trong lòng hắn, hai luồng man lực bắt đầu vận chuyển theo hai lộ tuyến khác biệt.
Một luồng, âm trầm, sâu thẳm, tuôn ra từ những man cốt mới hình thành dọc theo xương sống. Đó là Hắc Cương Thuật hoàn chỉnh. Hắc mang không bùng phát ra ngoài, mà lặng lẽ thấm vào từng thớ thịt, từng đường gân, khiến da thịt hắn trở nên tối sẫm như đá núi lửa, cứng cáp và nặng nề hơn. Cảm giác này khác với lúc trước – không còn là sự xuyên phá mãnh liệt, mà là một sự bao bọc kiên cố, một tầng phòng ngự vô hình nhưng vững chãi. Hắn cảm nhận rõ từng luồng khí nóng bốc lên từ vực sâu, từng rung động nhẹ truyền qua nền đá dưới chân.
Luồng thứ hai, trầm ổn, nặng nề, khởi phát từ lòng bàn chân. Thổ Man Thuật trung cấp được hắn khẽ kích hoạt. Một sự rung động cực kỳ tinh tế, nhẹ hơn cả tiếng lá khô xào xạc, lan tỏa từ gót chân hắn xuống mặt đá, rồi bò dọc theo bờ vực, chạm vào chân cầu. Hắn không dùng địa chấn công kích, mà chỉ đơn thuần ‘cảm nhận’. Rung động ấy như những sợi tơ vô hình, dò dẫm cấu trúc của cây cầu đá đen, thăm dò độ dày mỏng, những vết nứt tiềm ẩn, và cả… sự liên kết giữa cây cầu với hai bờ vực.
Thông tin dội về qua đôi chân khiến lông tóc hắn dựng đứng. Cây cầu không đơn thuần là một khối đá tự nhiên. Phần giữa cầu, nơi lão giả ngồi, có một kết cấu man thuật cực kỳ phức tạp và cổ xưa, tựa như một cái lõi được cấy ghép vào, liên kết chặt chẽ với cả khối đá. Kết cấu ấy đang ở trạng thái ‘ngủ’, nhưng chỉ cần một kích thích nhỏ, nó có thể thức tỉnh. Và xung quanh cầu, trong không gian đầy khói lưu huỳnh và nhiệt độ cao, trôi nổi vô số sợi man khí mỏng manh, vô hình, giăng mắc thành một mạng lưới cảm ứng tinh vi. Giống như tơ nhện, một khi chạm vào, kẻ xâm nhập lập tức bị phát hiện.
Hắn mở mắt, ánh mắt lạnh lẽo quét qua lão giả bất động. Lão vẫn ngồi đó, tư thế không hề thay đổi, nhưng dưới sự cảm nhận tinh tế của Thổ Man Thuật, hắn phát hiện một điều: lão không ‘ngồi’ trên cầu. Mà là ‘hòa làm một’ với cây cầu. Khí tức của lão hoàn toàn hòa tan vào kết cấu man thuật ở giữa cầu, không phân biệt được đâu là người, đâu là đá. Đây không phải là tu luyện thông thường, mà giống một loại trạng thái phong ấn, hoặc… thủ hộ linh.
Tiếng gió nóng thổi qua, mang theo những hạt tro li ti bám lên mặt hắn, cay cay. Mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc vào mũi, nhưng hắn đã quen. Ánh lửa đỏ từ biển dung nham phản chiếu lên vách đá đối diện, tạo thành những bóng ma khổng lồ nhảy múa loạn xạ. Nhiệt độ ở đây cao đến mức không khí chập chờn, nhìn xa cứ như bị bóp méo.
Hắn từ từ thu hồi man lực. Thổ Man Thuật ngưng vận, sự rung động dưới chân biến mất. Hắc Cương Thuật vẫn duy trì ở mức độ thấp, tạo thành một lớp phòng ngự mỏng. Giờ thì hắn đã hiểu. Cây cầu này là một cửa ải. Lão giả kia là người thủ quan. Mà muốn qua ải, không thể dùng vũ lực đơn thuần. Đánh vào cầu, có thể sẽ kích hoạt cả một cơ chế phòng thủ không lường hết được. Tấn công lão giả, e rằng cũng là tấn công vào chính cây cầu, và toàn bộ kết cấu man thuật ở đây.
Lão giả tóc trắng vẫn im lặng. Nhưng trong khoảnh khắc hắn thu hồi man lực, có một thứ gì đó thay đổi. Không phải cử động, mà là… ‘khí tức’. Một luồng ý niệm cổ xưa, lạnh lẽo, tràn ngập tang thương, chậm rãi tỏa ra từ thân thể lão, lan tỏa trong không gian nóng bỏng này, tạo nên một sự tương phản rợn người. Ý niệm ấy không mang theo lời nói, chỉ là một cảm giác: chờ đợi. Một sự chờ đợi đã kéo dài tựa như vĩnh hằng.
Mặc Trầm Uyên siết nhẹ cốt thương trong tay. Mồ hôi lạnh thấm ra từ sống lưng, nhưng lập tức bị hơi nóng làm khô. Hắn biết mình không thể đứng đây mãi. Phía sau là điện thờ đã khép lại, phía trước là con đường duy nhất. Và vị lão giả thủ quan này, rõ ràng đang chờ một cái gì đó, hoặc một ai đó.