Hắc mang từ di hài Man Thần dần tắt hẳn, để lại một không gian tĩnh lặng đến rợn người. Mặc Trầm Uyên đứng đó, hơi thở nặng nề hòa cùng tiếng gió rít qua khe nứt thất tầng thứ tư. Khe nứt ấy không còn là một vết đen mờ ảo nữa, mà đã mở rộng ra, lộ ra một lối đi nghiêng xuống sâu hun hút, phía trong toát ra thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo, tựa như ánh lân quang trong mộ cổ.
Hắn nhìn xuống di hài Man Thần đã trở về trạng thái im lìm. Một cảm giác biết ơn và kính trọng sâu sắc dâng lên trong lòng. Không có sự hy sinh cùng truyền thừa của vị Man Thần năm xưa, hắn đã chết không toàn thây dưới nanh vuốt Tế Cốt. Hắn cúi người, chắp tay trước ngực, hành lễ theo cách của người Man tộc Bắc Cương – ba lần gật đầu thật sâu. Mỗi lần cúi xuống, xương cốt trong cơ thể lại phát ra tiếng kêu khô khốc nhẹ, man cốt mới hình thành vẫn còn chưa quen với cử động.
Sau đó, hắn quay người, bước về phía khe nứt. Cốt Thương Hắc Cấp trên tay phát ra tiếng rung nhẹ, như đang cảnh báo. Luồng khí lạnh từ dưới sâu thổi lên, mang theo mùi ẩm mốc lẫn một chút vị tanh của kim loại cũ. Hắn dừng lại ở miệng khe, đưa mắt nhìn xuống. Những bậc thang bằng đá xanh mòn vẹt, phủ đầy rêu phong và những vệt đen như máu khô, dẫn xuống một khoảng tối không thấy đáy. Ánh sáng xanh lân quang phát ra từ những viên đá lạ nằm rải rác trên vách hang, chiếu sáng lờ mờ, tạo nên những bóng ma dịch chuyển chập chờn.
Hắn hít một hơi, vận khởi Hắc Cương Thuật. Một lớp hắc mang mỏng bao phủ lấy thân thể, vừa để phòng ngự, vừa làm tăng độ nhạy cảm với man khí xung quanh. Rồi hắn bước chân xuống bậc thang đầu tiên. Tiếng bước chân vang lên trầm đục, bị nuốt chửng bởi không gian rộng lớn phía dưới. Mỗi bước đi, áp lực trong không khí lại tăng lên một chút, tựa như có vô số con mắt vô hình đang dõi theo từ trong bóng tối.
Đi được chừng vài chục bậc, lối đi đột ngột mở rộng ra thành một hành lang tự nhiên. Vách đá hai bên không còn bằng phẳng mà gồ ghề, lởm chởm những tinh thể đá màu xám đen, phản chiếu ánh lân quang thành những vệt sáng loang lổ. Trên nền đá, hắn phát hiện những dấu vết kỳ lạ – không phải dấu chân, mà là những vệt trượt dài, rộng bằng bàn tay, như có thứ gì đó to lớn đã bò qua đây từ rất lâu. Không khí ở đây đặc quánh hơn, man khí cũng trở nên hỗn độn và nặng nề, mang theo một sự bất an mơ hồ.
Đột nhiên, một làn gió nhẹ từ phía trước thổi tới. Không phải gió lạnh, mà là một luồng khí ấm áp dị thường, mang theo hương thơm ngọt ngào, thoang thoảng như mùi hoa cỏ nhưng lại khiến đầu óc hắn choáng váng trong chốc lát. Hắn lập tức nín thở, thu liễm toàn bộ khí tức. Hắc Cương Thuật vận chuyển, thanh lọc luồng khí lạ vừa hít vào. Đây rõ ràng là một loại độc khí hoặc mê hương, được trộn lẫn trong man khí. Kẻ nào không đề phòng, chỉ cần hít phải vài hơi, e rằng sẽ mê mất thần trí.
Hắn cẩn thận tiến lên, tránh xa khu vực có luồng khí ấm đó. Hành lang dần dần nghiêng xuống sâu hơn, nhiệt độ cũng bắt đầu tăng lên đáng kể, tựa như đang tiến về phía lòng đất sâu. Ánh sáng lân quang dần thưa thớt, thay vào đó là thứ ánh sáng đỏ nhạt, ảo diệu phát ra từ sâu trong lòng đất, chiếu lên khiến cả hành lang nhuốm màu máu tươi nhàn nhạt. Tiếng róc rách của dòng nước ngầm vang lên từ đâu đó, xen lẫn với những tiếng nổ lụp bụp kỳ lạ, như bong bóng khí vỡ ra dưới nhiệt độ cao.
Cuối cùng, hành lang kết thúc. Trước mặt hắn hiện ra một cảnh tượng khiến trái tim đập thình thịch.
Đó là một vực sâu khổng lồ, không nhìn thấy đáy, chỉ thấy một biển dung nham đỏ rực đang sôi sùng sục ở phía dưới sâu. Những ngọn lửa màu xanh lè thi thoảng bùng lên từ mặt dung nham, tỏa ra nhiệt độ thiêu đốt cùng mùi lưu huỳnh nồng nặc. Vách đá bên kia vực sâu cách xa cả trăm trượng, mờ mờ trong làn khói nhiệt độ cao. Và ngay tại rìa vực sâu bên này, có một cây cầu tự nhiên bằng đá đen, chỉ rộng chừng một người đi, bắc ngang qua biển lửa. Cây cầu trông mong manh, thân đá nứt nẻ, phủ đầy tro bụi và những mảng bám màu vàng lưu huỳnh.
Nhưng điều khiến hắn chú ý không phải là cây cầu hay biển lửa. Mà là ở chính giữa cây cầu, cách chỗ hắn đứng chừng mười trượng, có một bóng người đang ngồi xếp bằng.
Đó là một lão giả, mặc một bộ áo dài vải thô màu tro đã rách tả tơi, tóc trắng xóa bù xù, che khuất gương mặt. Lão ngồi đó, bất động, như một pho tượng đá. Không có chút sinh khí nào toát ra, cũng không có man khí hay oán khí. Chỉ có một sự tĩnh lặng chết chóc, hòa vào tiếng gầm rú của dung nham phía dưới.
Mặc Trầm Uyên dừng chân, tay siết chặt cốt thương. Trực giác mách bảo hắn, lão giả kia tuy bất động, nhưng nguy hiểm còn hơn cả Tế Cốt lúc trước. Con đường duy nhất để đi tiếp, là băng qua cây cầu đó. Mà lão giả, chính là cửa ải phải vượt qua.