Man Hoang Thương Khung

Man Trận Phong Cốt

Man lực toàn thân hắn bùng cháy, cuồn cuộn rót vào di hài Man Thần đang nằm im lìm dưới chân. Những đường vân cổ xưa trên bộ xương bắt đầu phát sáng, tỏa ra thứ ánh sáng đen thẫm như mực, đồng thời rung động dữ dội. Hắc mang từ cốt chùy Lam Cấp trên tay hắn cũng bùng lên dữ dội, hòa quyện vào dòng chảy man lực, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ bao trùm lấy cả điện thờ hoang tàn. Âm thanh rên rỉ đau đớn của Tế Cốt bị dập tắt bởi tiếng gầm rú của man lực cuồng bạo.

Di hài Man Thần rung chuyển dữ dội, những mảnh xương cốt vốn rời rạc bỗng có xu hướng kết dính lại với nhau, tạo thành một kết cấu vững chắc hơn. Những đường vân cổ xưa trên xương cốt càng lúc càng sáng rực, chúng không chỉ phát sáng mà còn bắt đầu di chuyển, tựa như những mạch máu đang được hồi sinh. Cùng lúc đó, màn sương oán khí đen kịt bao phủ Tế Cốt bắt đầu co rút lại, bị hút mạnh mẽ về phía di hài Man Thần. Tế Cốt gầm lên một tiếng thảm thiết, thân thể xương trắng run rẩy dữ dội, những khớp xương nứt vỡ cố gắng tự tái tạo nhưng vô ích trước lực hút khủng khiếp kia.

Trong khoảnh khắc, một màn chắn vô hình, dày đặc và vững chắc như núi Thái Sơn, hiện ra bao bọc lấy Tế Cốt. Màn chắn này không phải do hắn tạo ra, mà là lực lượng từ di hài Man Thần, được chính man lực của hắn làm chất xúc tác, đang hình thành một phong ấn vĩnh cửu. Tế Cốt điên cuồng chống cự, những móng vuốt xương trắng cào cấu vào màn chắn vô hình, nhưng chỉ để lại những âm thanh khô khốc vô nghĩa. Oán khí tan biến dần, thay vào đó là sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe nứt thất tầng thứ tư như một lời than thở.

Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể. Man lực dâng trào, không còn bị kìm hãm bởi thương thế, mà chảy xiết như dòng sông. Truyền thừa Hắc Cương hoàn chỉnh giờ đây đã hoàn toàn dung hợp vào cốt lõi của hắn. Cảm giác đau nhói nơi cánh tay phải và vết rách trên vai trái dần dịu đi, nhường chỗ cho một luồng sinh cơ ấm áp đang lan tỏa khắp cơ thể. Sinh Mệnh không còn hao hụt, mà đang từ từ hồi phục. Di hài Man Thần sau khi hoàn thành nhiệm vụ phong ấn, ánh sáng trên cốt truyện mờ dần, nhưng một luồng khí tức cổ xưa, hùng mạnh, mang theo sự tang thương vô tận, vẫn lan tỏa, thấm vào tâm trí hắn.

Cảm giác cô độc mà hắn từng cảm nhận khi đối mặt với Man Thần trong ký ức giờ đây đã biến thành một sự thấu hiểu sâu sắc. 'Đừng chết, cũng đừng sống một mình cô độc' - lời dạy của A Công vang vọng trong tâm trí, giờ đây lại được minh chứng bởi sự hy sinh của Man Thần năm xưa. Hắn cúi đầu, một sự kính trọng vô hình dâng lên. Tế Cốt đã bị phong ấn hoàn toàn, không còn khả năng gây hại. Điện thờ giờ đây chỉ còn lại hai bóng hình: hắn, đứng vững giữa luồng sinh cơ dâng trào, và di hài Man Thần, lặng lẽ trở về trạng thái tĩnh tại, nhưng mang theo một ý nghĩa mới mẻ.

Hắn hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm tanh nồng và khí tức cổ xưa hòa quyện vào nhau, lấp đầy lồng ngực. Khe nứt thất tầng thứ tư vẫn mở ra, lấp lánh mời gọi. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy cô độc trên con đường tu luyện đầy máu và nước mắt này. Sức mạnh mới đã được củng cố, Tế Cốt đã bị trấn áp. Đã đến lúc tiến bước.

Bình Luận (0)
Comment