Hắn lập tức vận Hắc Cương Thuật hoàn chỉnh, hắc mang từ cốt chùy Lam cấp tuôn trào hòa quyện địa chấn Thổ Man, nhắm thẳng vết nứt trên man cốt Tế Cốt đánh tới, chùy phong mang theo lực lượng cổ xưa xé toạc oán khí đen kịt bao phủ điện thờ. Man cốt đối thủ nứt thêm một đường sâu hoắm, tiếng xương vỡ vụn vang vọng như sấm rền giữa đêm khuya, Tế Cốt lảo đảo lùi ba bước, man hồn bán thức tỉnh bị địa chấn hắc mang chấn động khiến oán hàn tán loạn tạm thời. Nhưng khí tức vượt trội của nó vẫn như núi lửa phun trào, chưởng thứ hai quét ngang ép hắn phải lăn người né tránh, mặt đất nứt toác sâu ba thước phun bụi mù mịt lẫn mùi đất ẩm tanh nồng xộc vào mũi.
Hắn lồm cồm bò dậy, cánh tay phải tê rần từ dư chấn nhưng man lực từ truyền thừa mới hoàn chỉnh dâng trào xua tan mệt mỏi, cốt thương Hắc cấp vung lên xuyên thủng vai Tế Cốt tạo thêm vết thương rỉ huyết đen, đối thủ gầm gừ man chưởng đập xuống lần nữa buộc hắn dùng di hài Man Thần làm lá chắn, đá vụn bay tứ tung va vào da thịt đau nhói như roi quất. Điện thờ rung chuyển dữ dội, khe nứt thất tầng thứ tư phía sau bệ đá mở rộng hơn dưới sức ép va chạm, man lực thuần túy từ bên kia tràn ra cuốn lấy hắn như lời mời gọi từ vực thẳm vô tận, nhưng Tế Cốt đã lấy lại thế thượng phong, oán khí ngưng tụ thành xích sắt quấn chặt chân hắn kéo ngã xuống đất lạnh buốt.
Hắn giãy giụa cắt đứt xích oán bằng hắc mang cốt thương, tim đập thình thịch giữa tiếng gió rít qua khe nứt mang theo hơi lạnh thấu xương, nội tâm chợt lóe ký ức Man Thần chắn trước huyết hải — đừng cô độc giữa trời đất tàn khốc. Lực lượng từ di hài cộng hưởng, Thân Thể sơ khai len lỏi man cốt khiến hắn bật dậy lao tới, địa chấn hắc mang đánh trúng huyệt yếu ngực Tế Cốt làm nó phun máu đen ngã ngửa, man hồn bán thức tỉnh tan vỡ một phần khiến thân xác xương trắng run rẩy không đứng vững. Hắn không buông tha, cốt chùy giáng xuống đầu gối đối thủ nghiền nát khớp xương, tiếng kêu răng rắc lẫn tiếng gió đêm như bản nhạc tang thương vang vọng, Tế Cốt quỵ một gối, oán khí yếu đi lộ ra nội đan lấp lánh giữa lồng ngực nứt vỡ.
Nhưng sức mạnh Tế Cốt chưa tận, nó vươn tay cào cấu khiến hắn phải lùi lại, móng vuốt xương để lại ba vết rách trên vai trái rỉ máu nóng hổi nhỏ giọt xuống nền đá, Sinh Mệnh hao hụt dưới oán hàn xâm nhập khiến kinh mạch nhói đau. Hắn thở dốc, mồ hôi lạnh trộn lẫn bụi đất dính bết trên mặt, tầm nhìn mờ đi đôi chút giữa không khí nặng nề tanh máu và tử linh, khe nứt thứ tư giờ rộng đủ một người chui qua với man quang huyền bí lấp lánh mời gọi. Tế Cốt cố gượng dậy, man cốt tái tạo chậm chạp nhưng vẫn nguy hiểm, hắn siết chặt vũ khí, biết rằng hạ gục hoàn toàn cần thêm đòn chí mạng hoặc phải rút lui trước khi oán khí hồi phục, gió đêm mang theo tiếng thì thầm từ khe nứt như lời cảnh báo từ Man Thần cô độc.
Điện thờ chìm trong bóng tối nặng nề, chỉ còn huyết quang yếu ớt từ di hài chiếu sáng khuôn mặt hắn đầy vết xước, nội tâm dâng trào ý chí man tử — con đường này vốn nhuộm máu, mỗi bước đều trả giá bằng xương thịt. Hắn liếc khe nứt, man lực từ thất tầng thứ tư kéo gọi mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng Tế Cốt đã đứng dậy lần nữa, chưởng phong mang oán hàn quét tới ép hắn vào thế tiến thoái lưỡng nan giữa điện thờ hoang tàn này.