Man Hoang Thương Khung

Di Hài Man Thần

Hắn vận Hắc Cương Thuật tinh tiến, hắc mang từ cốt thương tuôn ra quấn quanh địa chấn Thổ Man, thăm dò khe hẹp thất tầng thứ ba, man lực cổ xưa từ sâu bên trong kéo gọi khiến mảnh đá đen trong tay nóng rực như thiêu đốt da thịt. Bóng dáng xương trắng Tế Cốt gầm vang phá tan man trận cuối cùng, nhưng địa chấn hắc mang đẩy lùi nó tạm thời, mở lối vào khe hẹp chật hẹp chỉ đủ một người luồn qua, gió lạnh mang theo mùi tử khí vạn niên phả vào mặt ép hắn nín thở tiến sâu, cánh tay phải nhức nhối từ vết thương cũ giờ lan lên ngực như kim châm nhắc nhở giới hạn của thân xác giữa bóng tối nuốt chửng mọi hy vọng.

Khe hẹp mở ra thành một điện thờ cổ kính, vòm đá khắc man văn Hắc Man Thần lấp lánh dưới huyết quang yếu ớt từ khe nứt trần, chính giữa là di hài Man Thần ngồi khoanh chân, bộ xương khổng lồ ba trượng với man cốt đen kịt lưu giữ khí tức bất diệt, nội đan Man Thần lơ lửng trước ngực phát ra dao động kinh hồn khiến không khí vặn vẹo như thương khung sụp đổ. Hắn quỳ một gối, man lực từ Thân Thể sơ khai cộng hưởng với di hài, Hắc Cương Thuật tinh tiến hóa thành man văn lan tỏa trên da thịt hấp thụ tinh hoa từ không khí, Man Lực dâng trào xua tan hàn khí tích tụ, nhưng tiếng bước chân nặng nề của Tế Cốt từ khe hẹp vọng tới gần hơn, mỗi nhịp làm điện thờ rung nhẹ bụi đá rơi lả tả như tuyết tang thương trên vai lão nhân cô độc.

Mảnh đá đen bay ra khỏi tay đáp lên trán di hài, kích hoạt man trận bảo hộ bao quanh, huyết quang bùng nổ cuốn lấy hắn vào dòng chảy ký ức Man Thần — hình ảnh man hoang vô tận với bộ tộc chìm trong huyết hải, Man Thần một mình chắn trước thương khung bảo vệ hậu bối, thanh âm tang thương vang vọng trong đầu: Đừng chết, cũng đừng sống cô độc giữa trời đất tàn khốc này. Ký ức tan vỡ, hắn tỉnh lại với Truyền Thừa Hắc Cương sơ khai hoàn chỉnh khắc sâu vào Man Hồn, man lực tinh khiết từ di hài tràn vào kinh mạch đẩy Sinh Mệnh hồi phục phần nào, cánh tay không còn nhức nhối mà thay vào đó là sức mạnh man cốt sơ khai len lỏi xương tủy, nhưng bóng dáng Tế Cốt đã lao vào điện thờ, man chưởng khổng lồ quét tới ép hắn lăn người tránh né sát mép bệ đá.

Điện thờ chấn động dữ dội, hắn đứng dậy vận Hắc Cương Thuật hoàn chỉnh lần đầu, hắc mang từ cốt chùy Lam cấp hòa Thổ Man địa chấn hóa thành tường chắn đẩy lui chưởng phong Tế Cốt, khí tức đối thủ vượt trội như núi ép xuống khiến xương cốt kêu răng rắc, nhưng man trận từ mảnh đá đen kích hoạt phong ấn tạm thời chân Tế Cốt, cho hắn khoảng khắc thở dốc giữa gió rít lẫn bụi mù. Nội tâm dâng trào bi tráng — con đường Man tộc vốn là máu và xương, di hài Man Thần trao truyền thừa không phải ân huệ mà là gánh nặng, hắn siết cốt thương, hắc mang lóe lên xuyên phá oán hàn trên người Tế Cốt tạo vết nứt đầu tiên, nhưng đối thủ gầm vang man hồn bán thức tỉnh tuôn oán khí đen kịt bao phủ điện thờ, tầm nhìn mờ mịt chỉ còn tiếng xương va chạm vang vọng như lời nguyền vạn niên không dứt.

Gió đêm từ khe nứt mang theo hơi lạnh thấu tủy, hắn lùi sát di hài Man Thần dùng nó che chắn, địa chấn hắc mang thăm dò điểm yếu trên man cốt Tế Cốt, phát hiện khe nứt thất tầng thứ tư phía sau bệ đá với man lực thuần túy gọi mời mạnh mẽ hơn, nhưng Tế Cốt đã phá phong ấn lao tới lần nữa, mỗi cú đánh làm mặt đất nứt toác sâu hoắm buộc hắn phải quyết định giữa rút lui củng cố truyền thừa hay đối đầu sinh tử giữa điện thờ tang tóc này, thương khung vô tận ngoài kia vẫn im lặng chứng kiến số phận man tử cô độc.

 

Bình Luận (0)
Comment