Dải ánh sáng xám bạc dẫn lối như một dòng sương ký ức chảy trước mặt. Mặc Trầm Uyên bước theo, mỗi bước chân đều cảm nhận được sự tĩnh lặng đặc quánh của không gian này – một sự tĩnh lặng không của nghỉ ngơi, mà của một cơn đau đã bị đóng băng nghìn năm. Ánh sáng từ Hắc Cương Thuật trong hắn vẫn tỏa ra, như một ngọn đèn dầu leo lét trong màn đêm vĩnh cửu, đủ để hắn không lạc lối, không để hắn bị nuốt chửng hoàn toàn bởi cảm giác tuyệt vọng từ khối tâm thức đau khổ vẫn đang bao trùm khắp nơi.
Con đường không dài. Sau khoảng mười bước chân thận trọng, vật thể ở cuối đường lộ ra hoàn toàn. Nó không là bia đá như hắn mường tượng ban đầu. Đó là một khối pha lê – hay một loại vật chất cổ xưa nào đó – có hình dáng như một trái tim bị vỡ nửa, lớn bằng đầu người, treo lơ lửng trong không trung. Màu sắc của nó là một thứ xám bạc pha lẫn điểm đen, như tro tàn của một ngôi sao đã tắt. Không có chữ viết, không có hoa văn. Chỉ có một luồng khí tức uyển chuyển, cổ xưa và… sáng suốt, tỏa ra từ nó, tạo thành một vùng không gian nhỏ bé tách biệt với sự hủy diệt đang tràn ngập.
Hắn đứng trước khối pha lê, khoảng cách chỉ một sải tay. Ngón tay hắn run nhẹ – không vì sợ hãi, mà vì một sự kính cẩn tự nhiên trước một vật thể mang hơi thở của thời gian và trí tuệ. Hắn đưa tay ra, không chạm, chỉ để Hắc Cương man lực từ đầu ngón tay tỏa ra một sợi tơ nhỏ, như một cách chào hỏi.
Khối pha lê phản ứng. Một ánh sáng nhẹ nhàng, ấm áp – khác hoàn toàn với ánh sáng xám bạc dẫn đường – lóe lên từ trong lõi của nó. Rồi, một ý niệm chạm vào tâm trí hắn, rõ ràng và có trật tự, không mang đau khổ như khối tâm thức lớn.
‘Người mang Hắc Cương… ngươi đã đến. ’
Ý niệm này mang giọng của một lão nhân trầm tĩnh, của một người quan sát. ‘Đây là ‘Tâm Ký’ – phần còn lại của trí tuệ và ký ức thuần túy từ thế giới đã bị hủy diệt, được tách ra và bảo vệ khỏi sự đau khổ đang bị phong ấn. ’
Hình ảnh lại tràn vào. Nhưng lần này không là hủy diệt. Hắn thấy một thế giới trước Tai Kiếp: Bắc Cương Bộ không chỉ là một bộ lạc, mà là một vương quốc Man tộc hùng mạnh, với những thành trì bằng đá đen sừng sững, những đạo trường tu luyện man thuật tinh vi. Hắn thấy các tiền bối Hắc Cương – không chỉ một, mà là một chi phái tu luyện man lực cổ xưa này – đang nghiên cứu sự cân bằng giữa man lực và nhân tính. Hắn thấy… sự giao thoa với Tiên tộc và Vu tộc, không chỉ là chiến tranh, mà có những trao đổi, những hiểu biết.
Rồi hình ảnh Tai Kiếp lại xuất hiện, nhưng từ góc nhìn của những tiền bối Hắc Cương. Bóng dáng khổng lồ từ trên cao đổ xuống không là Thần Linh, mà là một ‘Thực Thể Vô Danh’ từ một không gian khác xâm nhập, một thứ không thuộc Tam Hoang Đại Giới, mang sức mạnh hủy diệt nguyên bản. Các tiền bối Hắc Cương, cùng những cường giả Man, Tiên, Vu khác, đã hợp lực chống lại. Họ thất bại. Thế giới tan vỡ. Nhưng trước khi hoàn toàn bị nuốt chửng, những tiền bối Hắc Cương cuối cùng đã dùng toàn bộ man lực và trí tuệ, phong ấn phần ‘đau khổ’ và ‘hủy diệt’ của Tai Kiếp vào một không gian riêng – không gian này – và tách phần ‘ký ức thuần túy’ ra, tạo thành ‘Tâm Ký’ này, như một di sản, một lời nhắn gửi.
Ý niệm từ Tâm Ký tiếp tục. ‘Phong ấn không vĩnh viễn. Thực Thể Vô Danh… vẫn tồn tại, ở một trạng thái khác. Nó đang… hấp thụ. Mỗi khi một Man Thần, Tiên Tôn, hay Vu Chủ đời sau đạt đến một cảnh giới nhất định, nó sẽ cảm nhận và… thu hút một phần. Ngươi cảm nhận được sự kiểm tra và hi vọng từ phần đau khổ bị phong ấn? Đó là bởi nó nhận ra Hắc Cương trong ngươi – một truyền thừa từ những người đã chiến đấu với nó. Nó… muốn một người mang Hắc Cương chân chính có thể… hiểu, và một ngày, có thể chấm dứt cơn đau này, hoặc ít nhất, không để nó lan rộng. ’
Mặc Trầm Uyên im lặng. Thông tin quá lớn, quá nặng nề. Hắn chỉ là một thiếu niên Khai Trần từ một bộ lạc nhỏ bé, mới thoát khỏi những tranh đấu sinh tử vì truyền thừa và tài nguyên. Nay hắn đứng trước một bí mật của thế giới, một Tai Kiếp cổ xưa, và một… trách nhiệm được gửi gắm từ nghìn năm trước.
Tâm Ký tỏa ánh sáng nhẹ nhàng hơn. ‘Ngươi không cần gánh vác ngay. Hiểu biết là bước đầu. Tâm Ký này… có thể trao cho ngươi một phần ký ức thuần túy, một mảnh của trí tuệ Hắc Cương cổ xưa, để ngươi có thể tiếp tục hành trình với nhận thức rõ ràng hơn. Nhưng nhận nó, đồng nghĩa với man hồn của ngươi sẽ chịu một sự thay đổi, một sự kết nối nhẹ với phần đau khổ bị phong ấn. Ngươi sẽ… cảm nhận được nó, ở những khoảnh khắc nhất định. ’
Khối pha lê lơ lửng trước mặt hắn, như một lời đề nghị, một lời thỉnh cầu từ những tiền bối đã chết. Ánh sáng từ nó chiếu vào mắt hắn, không chói, chỉ ấm.