Đúng là chịu thua gã này.
Lúc cần về thì không về, lúc không cần thì ngày ngày ru rú ở nhà, cổng lớn không ra, cửa con không bước.
Con bé khó khăn lắm mới có một yêu cầu nhỏ, anh ta không mau chóng lết về, nửa đêm nửa hôm còn lượn lờ vớ vẩn gì ở ngoài?
Sắp sáng đến nơi rồi, lát nữa con bé hỏi “Ba đi đâu rồi ạ?”, tôi phải nói sao đây?
Khoan đã, anh ta mãi không có động tĩnh, lẽ nào bị xe đụng rồi không?
Nghĩ đến khả năng này, tôi vội ngồi bật dậy liên lạc với Jasper.
Tiểu Giả là người liên lạc khẩn cấp của anh ta, cách màn hình cũng nghe ra được cậu ấy buồn ngủ chết đi được: “Là trợ lý Liên ạ, có chuyện gì không?”
“Tôi có việc gấp tìm tổng giám đốc Cư, bây giờ không liên lạc được với anh ấy, cậu gọi cho anh ấy được không?”
Jasper lập tức tỉnh ngủ: “Chị chờ một chút.”
Không lâu sau, cậu ấy chuyển lại cuộc gọi, nói: “Gọi được mà chị, sao lại không liên lạc được ạ?”
Tôi nói: “Là tôi bấm nhầm số, cảm ơn cậu nhé, cậu ngủ tiếp đi.”
Vừa cúp máy, tôi chỉ muốn chửi mẹ nó.
Rõ ràng đã thấy điện thoại và tin nhắn của tôi, vậy mà vẫn im hơi lặng tiếng, để tôi ở đây suy diễn lung tung, đúng là lãng phí thời gian và tình cảm!
Tôi đắp chăn lại, cảm giác như vừa nhắm mắt một cái, chuông báo thức đã reo.
Tôi lồm cồm bò dậy, phát hiện Cư Diên đã về, đang cạo râu trong phòng tắm.
Tôi hậm hực bước đến đánh răng, anh ta nhường cho tôi một chỗ.
Tiếng máy cạo râu vo ve trên đầu tôi, rung đến mức tai tôi ngứa ngáy.
Tôi vừa định hỏi anh ta tối qua đã đi đâu, anh ta đã lên tiếng: “Anh đi xem một bộ phim, ngủ quên nên không nghe điện thoại của em.”
“…Ồ.”
Chỉnh trang xong xuôi, tôi lại đi sửa soạn cho Cư Tục.
Hôm nay con bé buộc tóc hai bím, trên bím tóc có thắt dải lụa xanh hợp màu với bộ đồ thể thao.
Đứa trẻ này cũng thích màu xanh.
Giống như chị tôi.
Con bé ăn diện xong, quay người ra cửa, bắt gặp Cư Diên ở hành lang, giọng trong trẻo chào anh: “Ba, buổi sáng tốt lành.”
Cư Diên nói: “Chào buổi sáng, mẹ con đâu?”
Cư Tục quay đầu gọi to một tiếng: “Mẹ!”
Tôi đáp: “Ai, đến đây đến đây…”
Cư Tục học ở trường mẫu giáo quốc tế, bình thường tôi chỉ đưa đón ở ngoài cổng chứ ít khi vào trong. Lần này, tôi theo chân một đám phụ huynh ăn mặc trang trọng tiến vào sân cỏ ngoài trời của trường.
Hầu hết bố mẹ của các bạn nhỏ đều đến, có thể thấy đều là cục cưng cục vàng trong nhà. Còn có một vài phụ huynh là người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, con cái sinh ra đã ở trong gia đình song ngữ.
Thật đáng ngưỡng mộ.
Cư Tục đứng giữa tôi và Cư Diên, ríu rít trò chuyện với bạn bè xung quanh: “Đây là mẹ tớ, đây là ba tớ… Cháu chào cô, cháu chào chú… Mẹ ơi, xem bạn con này…”
Cư Diên chào hỏi các phụ huynh xung quanh, còn tôi về cơ bản chỉ mỉm cười.
Ngoài vài cặp phụ huynh bên cạnh, lại có thêm mấy ông bố bà mẹ khác đến chào hỏi chúng tôi, khen “tiểu thư đáng yêu quá” rồi lại “phu nhân trẻ quá”, sau đó bắt đầu đưa danh thiếp cho Cư Diên, nói là bây giờ làm quen, sau này chỉ giáo thêm.
Cư Diên nhận danh thiếp của họ, nói: “Hôm nay tôi không mang danh thiếp.”
Đối phương cười ha hả: “Gương mặt của ngài chính là danh thiếp rồi còn gì!”
Tôi nhìn những nếp nhăn trên mặt người kia, thầm nghĩ người này cũng có tuổi rồi, sao lại giỏi nịnh bợ đến thế.
Phần vào sân và khai mạc kéo dài mất một tiếng, cuối cùng cũng đến tiết mục vận động mà các bạn nhỏ mong chờ. Cư Tục với tư cách là lớp trưởng tuần này, dẫn đầu một đám hậu duệ của giới tinh hoa ngẩng cao đầu tiến vào sân, dải lụa xanh bay phấp phới trong gió.
Con bé và bạn lớp trưởng lớp bên cạnh chống hai tay lên hông, hai đứa nhóc chỉ cao hơn cây hành một chút mà lại đối mặt nhau, bày ra tư thế nước lửa không dung. Tôi càng nhìn càng buồn cười, giơ điện thoại lên lách tách chụp ảnh.
Đang chụp hăng say, Cư Diên đột nhiên kéo vành mũ của tôi xuống.
Tôi bực bội ngẩng mũ lên: “Làm gì thế?”
Anh ta lại kéo vành mũ xuống, nghiêng người che khuất khu vực ghế phụ huynh: “Có người chụp lén.”