Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 392

Hôm qua phía An gia đã họp bàn, bất kể Cư Diên đồng ý hay phản đối, họ vẫn nên tiến hành thu mua ZY theo kế hoạch ban đầu.

Là một doanh nghiệp tài chính khá truyền thống, khởi đầu từ một ngân hàng, trong thời đại toàn cầu hóa kinh tế và bùng nổ thông tin này, lượng dữ liệu sản sinh mỗi ngày được tính bằng PB (Petabyte).

Việc công ty phát triển nền tảng dữ liệu là cần thiết và cũng là xu hướng, vừa có thể nâng cao hiệu suất xử lý dữ liệu, vừa tối ưu hóa chi phí, mở rộng hệ sinh thái ngân hàng mở.

Các công ty khác cũng đều đang chuyển đổi số, nếu chúng tôi không theo kịp thời đại, sẽ bị đào thải.

So với việc thu mua ZY, ban quản lý hy vọng giữ lại được công nghệ hơn. Trong cuộc họp lần thứ hai, các trưởng phòng đã đề xuất tỷ lệ 30% tiền mặt + 70% cổ phiếu.

Tỷ lệ cổ phiếu cao, một mặt có thể tiết kiệm dòng tiền mặt, tối ưu hóa thuế, mặt khác cũng có thể biến ba nhà sáng lập thành cổ đông, để họ ở lại lâu dài.

Khởi ca không đồng ý, yêu cầu của họ là 60% tiền mặt + 40% cổ phiếu, vì ZY đang thiếu tiền, mấy nhà sáng lập cũng không muốn bị trói buộc.

Tuy tỷ lệ tiền mặt họ đưa ra đã giảm 10% so với lần đàm phán đầu tiên, nhưng vì cách quá xa kỳ vọng của chúng tôi, cuối cùng vẫn không đi đến thỏa thuận.

Cuộc đàm phán kết thúc, tôi tiễn đoàn người của ZY xuống lầu.

Giữa đường, điện thoại của Khởi ca reo lên, trợ lý lấy ra đưa cho anh.

Anh liếc nhìn tên người gọi đến rồi nói: “Lát nữa trả lời.”

Trợ lý ngắt máy.

Cho đến khi lên xe, Khởi ca không nói thêm với tôi câu nào, chỉ gật đầu với tôi lúc rời đi.

Xem ra người cần tránh hiềm nghi không chỉ có mình tôi.

Nhưng cái gật đầu đó của anh khiến tôi cảm thấy rất an tâm.

Xem ra mọi người hiện tại đều an toàn.

Vừa tiễn họ đi, Anthony đã bảo tôi tiện mua cho anh ly cà phê, full đường nhiều sữa.

Tôi không nhịn được nói: “Anh đừng uống nhiều cà phê nữa, để tôi mua cho anh ly sữa nóng nửa đường nhé! Bây giờ vụ thu mua vẫn chưa có tiến triển gì, anh không thể gục ngã nữa đâu.”

“Không được, uống sữa không tôi buồn ngủ lắm. Nếu không được uống cà phê thì đổi thành hồng trà đi.”

“Được được được…”

Tôi đi mua hồng trà, thấy có loại bánh ngọt nhỏ mới ra, nhiều vị được xếp thành một hộp, định bụng mang về nhà ăn cùng Cư Tục.

Kết quả vừa mang về văn phòng đã bị Anthony lấy đi ăn cùng hồng trà, chỉ để lại cho tôi hai cái có vẻ ngoài xấu nhất.

Tên khốn này.

Đi vệ sinh về, tôi thấy hai cái bánh xấu xí cũng không thoát khỏi móng vuốt của đồng nghiệp.

Họ vừa ăn vừa nói: “Mấy thứ trông xấu xí thì thường cũng không ngon lắm đâu.”

Mấy người này…

Tan làm hôm đó, Cư Diên bảo tôi đưa anh ta đến cửa hàng 4S để lấy chiếc G-Wagen.

Cư Diên và chiếc G-Wagen xa nhau mấy ngày, vừa gặp lại, ánh mắt anh ta nhìn nó đong đầy tình cảm.

Anh ta vỗ vỗ nắp capo, kiểm tra ghế ngồi, rồi ngồi vào trong vịn vô lăng, gầm một tiếng rồi phóng đi.

Tôi lái chiếc Porsche nhỏ đuổi theo anh ta.

Đến ngã tư, anh ta không về nhà mà lại rẽ lên đường cao tốc.

Tôi ngẩng đầu nhìn biển báo, rồi lại nhìn đuôi xe đen kịt ở phía xa, bẻ lái, về nhà đón Cư Tục đi dạo phố ăn cơm.

Anh ta mấy ngày không được chạm vào chiếc G-Wagen, chắc đã bức bối lắm rồi, cứ để anh ta ra ngoài cho đã ghiền đi. Dù sao người to xe cũng to, có mất cũng dễ tìm.

Cư Tục ăn cơm xong, xem hết bộ phim hoạt hình, vừa ra khỏi rạp đã buồn ngủ rũ rượi, giơ tay đòi tôi bế.

Tôi bế con bé lên, nó gối đầu lên vai tôi, mơ màng dặn dò: “Ngày mai, nhất định, phải đi, hội thao đó nha…”

Tôi véo má nó: “Ừ, ngủ đi con.”

Về đến nhà, Cư Diên vẫn chưa về.

Tôi dỗ Cư Tục ngủ xong, gọi điện cho anh ta.

Gọi mấy cuộc đều không ai nghe máy.

Cái gã ấu trĩ này, chỉ là lái chiếc G-Wagen của anh ta một chút thôi mà, có cần phải tức giận đến thế không?

Tôi nhắn một tin, nhắc anh ta chuyện hội thao, rồi ném điện thoại lên giường, đi tắm.

Mãi đến nửa đêm, Cư Diên vẫn không trở về.

Bình Luận (0)
Comment