Tôi đã kiềm chế được tay mình.
Tôi quan sát Cư Diên ở khoảng cách gần, và anh ta cũng đang làm điều tương tự với tôi.
Bây giờ tôi là trợ lý điều hành của sếp An, đại diện cho lợi ích công ty, còn Khởi ca nói gì thì nói cũng là người của ZY. Nếu tôi và anh ấy chỉ vài ba câu qua lại mà sau này bị Cư Diên nắm thóp, đến lúc đó không chỉ tôi mất việc vì bán đứng thông tin công ty, mà uy tín của Khởi ca ở ZY cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Tôi nằm xuống, nhắm mắt lại.
Có lẽ ngay từ đầu tôi đã không nên đối đầu với người đàn ông này.
Từ địa vị xã hội đến tài sản gia tộc, anh ta đều chiếm ưu thế tuyệt đối, chúng tôi sao có thể là đối thủ của anh ta.
Lẽ ra vào lúc anh ta tặng chiếc vòng tay phỉ thúy ấy, tôi nên ngoan ngoãn đeo vào, hoàn toàn vạch rõ ranh giới với nhà họ Yến, ở lại bên cạnh anh ta sinh con đẻ cái.
Làm như vậy tôi sẽ chịu chút ấm ức, nhưng ít nhất những người bên cạnh tôi sẽ không như bây giờ, người chết thì chết, người bị thương thì bị thương.
Đợt chèn ép trước đây anh ta còn chưa dùng hết sức đã đủ để chúng tôi thấy được sự điên cuồng của anh ta.
Lần này, anh ta nói xin tha cũng vô dụng.
Nếu chúng tôi chiếm thế thượng phong, cùng lắm cũng chỉ tống anh ta vào tù, sẽ không ai lấy mạng anh ta.
Còn nếu để anh ta cười đến cuối cùng, thì khó mà nói trước được.
Người bình thường sở dĩ sống khổ sở, là vì phẩm chất quá cao, ngày ngày tuân thủ pháp luật, giữ vững giới hạn, ngay cả chửi người cũng phải dùng tài khoản clone.
Nếu ai cũng không kiêng dè gì như Cư Diên, xấu xa triệt để, muốn gì được nấy, không được thì cướp, dẫu cho xã hội sẽ nhanh chóng thoái hóa thành thế giới động vật cá lớn nuốt cá bé, thì ít nhất mỗi người đều có thể là chính mình.
Không có một con linh dương nào buổi sáng sẽ nghĩ: “Hôm nay mình sẽ gặm cỏ theo tư thế tiêu chuẩn của cừu non toàn quốc, sư tử chắc sẽ không ăn thịt cừu vị thành niên đâu nhỉ?”
Con sư tử đối diện cũng không thể nào nghĩ: “Hôm qua làm con cừu kia chết đau đớn quá, lòng mình buồn ghê, hôm nay nghỉ phép, không bắt cừu nữa.”
Chúng sẽ chỉ cùng lúc mở mắt, và rồi lao đi.
Có lẽ tôi thật sự phải vứt bỏ đạo đức, trực tiếp băm Cư Diên ra, mới có thể phá vỡ thế cục hoàn toàn.
Sáng hôm sau, trong bữa ăn, Cư Tục nói: “Mẹ ơi, thứ Sáu, có hội thao, mẹ và ba, cùng đi được không ạ?”
Tôi gật đầu, nhìn Cư Diên.
Cư Diên lau vết sữa trên miệng con bé: “Biết rồi, ba mẹ sẽ đi cùng con.”
Cư Tục reo lên: “Hoan hô! Dì Trương ơi, cho con, thêm một quả, trứng ốp la ạ.”
Dì Trương đáp một tiếng, Cư Diên nói: “Không cần đâu, cho con bé ăn phần của tôi.”
Anh ta cắt nhỏ trứng ốp la trong đĩa của mình rồi bưng đến trước mặt Cư Tục.
Tôi nhìn Cư Tục cầm chiếc nĩa nhỏ xúc trứng cho vào miệng, trong lòng dâng lên một nỗi bi thương.
Những ngày như thế này, e là chẳng còn được bao lâu.
Bất kể cuối cùng ai thua ai thắng, gia đình này rồi sẽ có người vắng mặt.
Ăn sáng xong, tôi lái xe đưa Cư Tục đến trường, sau đó cùng Cư Diên đến công ty.
Lúc vào làm tôi không điền tình trạng hôn nhân, chỉ đeo nhẫn cưới trên tay để cho thấy đã kết hôn. Cả công ty chỉ có Anthony biết hai chúng tôi là vợ chồng thật đã đăng ký.
Cư Diên cũng đeo nhẫn cưới, nhưng các đồng nghiệp chưa bao giờ nghĩ đến anh ta, vì thân phận của hai chúng tôi thực sự không tương xứng. Hơn nữa, ở công ty Cư Diên rất ít giao tiếp khi không cần thiết, về cơ bản xem tôi như người vô hình.
Đồng nghiệp từng trêu ghẹo tôi với Anthony, Jasper, nhưng chưa bao giờ đoán đến Cư Diên, còn nói tôi: “Con nhỏ này may thật đấy, nhẫn đeo giống của tổng giám đốc Cư ghê.”
Cuối cùng tôi cũng biết tại sao anh ta lại đeo một chiếc nhẫn trơn không có kiểu dáng gì.
Dù có bị người khác nhìn thấy, cũng chẳng ai tin anh ta lại đi cưới một người phụ nữ bình thường và tầm thường như tôi.
Bây giờ dù tôi có lái xe đưa anh ta đến tận cổng công ty, đồng nghiệp cũng sẽ chỉ nghĩ đó là nghĩa vụ mà một trợ lý như tôi phải làm.