Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 394

Tôi sững người một lúc, ngoan ngoãn cúi đầu.

“MV đám cưới Lệ Thành” là một từ khóa hot trong thành phố hồi năm ngoái, tuy tên của nhân vật chính đã được giấu đi, cũng nhanh chóng bị gỡ khỏi top tìm kiếm, chặn trên toàn mạng, nhưng loại tin tức tai tiếng này chỉ cần lướt qua một lần là sẽ để lại ấn tượng trong lòng người khác.

Gần đây tôi toàn ở trong giới quản lý cấp cao, những người xung quanh không mấy quan tâm đến chuyện ngồi lê đôi mách, hơn nữa còn rất tin tưởng vào khâu kiểm tra lý lịch của công ty, cho dù có cảm thấy tôi giống nữ chính trong MV thì cũng sẽ không liên hệ tôi với chuyện đó.

Tôi đã quá sơ suất rồi, cứ tưởng ở trường mẫu giáo là an toàn.

Nào ngờ, những phụ huynh này đều là tinh anh trong đủ mọi ngành nghề, có bản lĩnh nhìn một lần là nhớ không phải chuyện lạ. Chỉ cần có một người nhận ra tôi, e rằng cả nhà chúng tôi sẽ nhanh chóng nổi như cồn trong giới của họ.

Tôi cúi đầu không dám nhúc nhích, Cư Diên đứng dậy, đi thẳng về phía một vị phụ huynh nam đang cầm máy quay.

Người đàn ông kia vừa thấy Cư Diên đi tới liền quay máy quay đi chỗ khác.

Cư Diên cúi người nói với ông ta vài câu, người kia ban đầu còn cãi lại, sau đó thì ỉu xìu, cuối cùng miễn cưỡng moi thẻ nhớ ra đưa cho anh, rồi tức giận bỏ đi.

Cư Diên thản nhiên như không có gì trở lại chỗ ngồi, nhét thẻ nhớ vào túi của tôi: “Được rồi, xem tiếp đi.”

Tôi hỏi: “Anh đã nói gì với ông ta?”

“Anh ta đã xâm phạm quyền riêng tư của tôi.”

“Chỉ một câu đó thôi à?”

“Anh ta là phóng viên của Nhật báo, nếu dám tung tin thì đừng hòng trụ lại trong ngành này nữa…” Cư Diên nhìn con gái trên sân khấu, nói: “Em có thể quay tiếp được rồi, Cư Tục đang nhìn kìa.”

“Ồ.”

Tôi cầm điện thoại lên quay cuộc thi, nhưng đã chẳng còn hứng thú gì nữa.

Đến tiết mục tương tác giữa phụ huynh và con cái, Cư Diên cởi áo khoác đưa cho tôi, còn mình thì xắn tay áo lên.

Trong đám ông bố này, trông anh vậy mà vẫn còn trẻ chán.

Anh cùng Cư Tục tham gia thi ba chân, nhảy bao bố, chuyền bóng, vượt chướng ngại vật…

Cả hai bố con đều có một tinh thần không chịu thua cuộc, hạng mục nào cũng là người đầu tiên cán đích.

Đến tiết mục tương tác cuối cùng, Cư Diên cùng chín vị phụ huynh khác bịt mắt lại, thông qua việc sờ quần áo và tóc để tìm con của mình.

Lũ trẻ vô cùng đáng yêu, tuy đều tuân theo yêu cầu của cô giáo, ngậm chặt miệng không phát ra tiếng, nhưng khi bị bố mẹ mình chạm vào, chúng vẫn không nhịn được mà bật cười khúc khích, để lộ ra hàm răng trắng muốt.

Các bậc phụ huynh vốn quen thuộc nhất với giọng nói của con mình, vừa nghe thấy tiếng cười liền ôm con vào lòng, cuối cùng tháo bịt mắt ra xem, không ai ôm nhầm cả.

Cư Diên cũng ôm được Cư Tục, con bé ôm lấy cổ anh, hôn lên má anh một cái “chụt” giòn tan: “Bố!”

Sau khi các môn vận động kết thúc là thời gian tương tác tự do. Cư Tục xếp hạng nhất về điểm số ở lớp mầm, vô cùng đắc ý bên cạnh Cư Diên, kiêu hãnh nhìn các bạn, trông như một nữ hoàng đang cưỡi ngựa tuần tra lãnh địa của mình.

Tôi ngồi trong quán trà nhỏ, buồn chán xem lại những bức ảnh vừa chụp.

Tôi cũng muốn chơi cùng con, nhưng lại sợ bị chụp lén, chỉ đành ngồi đây uống nước trái cây.

Đại hội thể thao kéo dài đến trưa thì bế mạc, trường mẫu giáo chỉ lo đồ ăn vặt chứ không lo bữa trưa. Một vài gia đình quen biết rủ nhau đi ăn, mấy người ban nãy đưa danh thiếp cũng muốn mời chúng tôi, nhưng Cư Diên đã từ chối.

Bữa trưa được ăn ở một nhà hàng gia đình. Nhân viên phục vụ thấy Cư Tục đeo một tấm huy chương trước ngực liền giúp chúng tôi chụp một tấm ảnh chung.

Cư Tục hôn Cư Diên xong lại quay sang hôn tôi, rồi treo tấm huy chương lên cổ tôi: “Mẹ ơi, chúng con thắng được đó, tặng cho mẹ!”

“Cảm ơn con yêu, con ngoan quá.”

Sợi dây đeo vẫn còn vương hơi ấm của con, tôi cảm động cầm tấm huy chương lên, nhìn logo nhỏ của trường mẫu giáo, vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện Cư Diên đang tựa vào cửa sổ kính, nghiêng đầu nhìn hai mẹ con tôi.

Tôi tháo huy chương cất vào túi, bực bội nói: “Nhìn cái gì mà nhìn?”

Anh đột nhiên nói một câu ngoại ngữ không phải tiếng Anh.

Tôi ngẩn ra: “Anh mắng tôi à?”

Cư Tục nói: “Không phải đâu ạ, đây là tiếng Pháp, bố đang nói là bố yêu mẹ.”

Bình Luận (0)
Comment