Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 387

Tôi có rất nhiều điều muốn nói.

Tôi muốn hỏi anh mẹ Yến sao rồi, Yến Lạc sao rồi, và cả anh nữa.

Nhưng trong hoàn cảnh thế này, lời đến bên môi, chỉ còn lại một câu: “Em rất tốt, còn tay của anh…”

Anh Khởi dùng tay trái tháo găng tay ra, để lộ bàn tay phải cứng đờ.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, không bị cắt cụt. Dù vết thương mới chồng lên vết thương cũ, nhưng đó vẫn là tay của anh.

Anh Khởi nói: “Vẫn đang trong quá trình phục hồi, bây giờ chưa thể cầm nắm được.”

“… Em xin lỗi.”

Anh Khởi đeo găng tay lại: “Không phải lỗi của em, người cần xin lỗi là kẻ khác.”

Anh buông tay xuống, ánh mắt lướt qua chiếc nhẫn trên tay tôi: “Cư Tục đâu rồi?”

“Cháu đi học mẫu giáo rồi ạ.”

Anh Khởi khẽ mỉm cười: “Đã đi học mẫu giáo rồi cơ à.”

Lúc này, những người đi vệ sinh lần lượt quay lại, anh nói: “Chăm sóc tốt cho bản thân nhé, anh không làm phiền em làm việc nữa, có thời gian sẽ nói chuyện sau.”

Anh cùng giám đốc kỹ thuật và mọi người rời đi, trưởng phòng cũng thay một bộ đồ khác để đi tìm bố Anthony bàn bạc, còn tôi thì mang biên bản cuộc họp đến bệnh viện.

Trận đầu ra quân không thành công, Anthony nói: “Việc CTO và CMO của ZY đều đã đến, chứng tỏ họ có ý định tiếp xúc với chúng ta. Trưởng phòng Tần cũng thật là, bây giờ còn là cái thời bàn chuyện theo tư cách thâm niên nữa sao? Người ta thành lập chưa đầy hai năm mà đã có đà phát triển mạnh như vậy, ông ta không mau chóng thu ZY về, còn giấu giấu giếm giếm làm gì chứ?”

Tôi nói: “Thực ra đề nghị sáp nhập của công ty chúng ta không quá khắt khe, là do đối phương yêu cầu tỷ lệ tiền mặt quá cao, trưởng phòng Tần tự mình cũng không quyết được.”

“Không phải là không quyết được, mà là không muốn quyết thì có! Con cáo già đó, bề ngoài thì đứng về phe bố tôi, ngày thường cũng không đắc tội với tôi, sau lưng lại còn liếc mắt đưa tình với Cư Diên, thật đáng ghét. Chắc là sáng mai trong cuộc họp, Cư Diên sẽ phản đối việc sáp nhập thôi.”

“Vậy chúng ta phải làm sao? Đồng ý yêu cầu của đối phương, hay tiếp tục giằng co?”

Anthony đặt máy tính bảng xuống, nói: “Thế này đi, anh sẽ nói chuyện riêng với Yến Khởi, thăm dò giọng điệu của hắn, dù sao hắn mới là người cầm trịch bên đó. Tiểu Liên Hoa, em nên tránh mặt đi, gần đây cứ ở lại công ty, không cần đến bệnh viện nữa.”

“Cảm ơn sếp An, nhưng không sao đâu ạ, em là EA của anh mà.”

Anthony nhìn tôi đầy mãn nguyện: “Tiểu Liên Hoa —”

Tôi nói: “Anh phải tăng lương cho tôi.”

Anthony nói: “Đã không ít rồi!”

“Tôi xứng đáng với mức lương này!”

“Được rồi được rồi, đợi anh xuất viện sẽ tăng.”

Tôi gọi điện cho trợ lý của anh Khởi, hẹn thời gian gặp riêng.

Chưa nói được hai câu, anh Khởi đã giành lấy điện thoại: “Tiểu Hà, sao không gọi thẳng cho anh?”

“Dù sao cũng là chuyện công, vẫn nên đi theo quy trình ạ.”

“Anh đồng ý gặp riêng, thời gian cụ thể do em quyết định.”

“Vâng ạ.”

Lẽ ra nói đến đây là nên kết thúc rồi, nhưng cả hai chúng tôi đều không ai cúp máy.

Cuối cùng vẫn là tôi mở lời trước: “Anh Khởi, tai nạn xe của Yến Lạc và chuyện dì bị bệnh, đều là thật sao ạ?”

“… Là thật.”

Tôi ngồi trên băng ghế dài bên ngoài bệnh viện, nhìn chiếc nhẫn cưới trên tay, trong một khoảnh khắc cảm thấy cuộc đời này thật khổ sở: “Sao lại có thể như vậy chứ?”

Anh Khởi nói: “Yến Lạc gặp tai nạn trên đường ra sân bay, giữ được một mạng đã là may mắn lắm rồi. Mẹ anh bị sốc nên sinh bệnh, bây giờ bà cứ nghĩ em và Yến Lạc đã kết hôn rồi sang Mỹ. Như vậy cũng tốt, đối với bà, đó cũng được xem là một loại hạnh phúc.”

“Lần này anh đến đây là để trả thù Cư Diên phải không?”

Anh im lặng một lúc rồi nói: “Tiểu Hà, em cứ chăm sóc tốt cho bản thân và Cư Tục là được, không cần lo chuyện của bọn anh. Anh còn chút việc công, nói đến đây thôi nhé.”

Điện thoại ngắt kết nối.

Tôi mang nặng tâm sự quay về công ty, vừa ngồi xuống đã bị Cư Diên gọi vào văn phòng.

Bình Luận (0)
Comment