Ra đến bãi đỗ xe, Cư Diên nói: “Em ngồi ghế phụ đi, để anh lái.”
Tôi đáp: “Không, em lái.”
Tôi phóng xe như bay để giải tỏa tâm trạng, sau đó về nhà tắm rửa rồi đi ngủ.
Tôi cũng không còn nhỏ nữa, khóc lóc vật vã mệt người lắm.
Dù sao cũng đã trốn rồi, đã chạy rồi, chi bằng đi ngủ sớm, ngày mai còn phải đi làm.
Thoắt cái đã đến giữa tháng, công ty và ZY bắt đầu có buổi tiếp xúc chính thức đầu tiên.
Những ngày này, phòng tài chính, pháp chế và phòng đầu tư đã thành lập một nhóm dự án ảo để đối phó với thương vụ sáp nhập. Tôi ngoài việc theo sát Cư Diên xử lý các công việc hành chính hàng ngày, còn phải quay cuồng cùng nhóm dự án, điện thoại chưa bao giờ tắt, ngày nào cũng sống qua ngày nhờ cà phê.
Hôm nay tôi cũng đến công ty từ rất sớm, ngoài các bản ghi nhớ, ngay cả những chuyện vặt vãnh như sắp xếp chỗ ngồi trong phòng họp, nhiệt độ điều hòa và vị trí đặt cây phát tài, EA này đều phải đích thân quán xuyến. Lương ba vạn tệ tuyển một mình tôi đúng là bằng mười người dùng.
Anthony miệng thì nói “chúng ta đều là bạn bè~”, thực tế thì vắt kiệt sức tôi. Nhất định tôi phải tìm cơ hội nhắc lại chuyện tăng lương.
Tôi kiểm tra tài liệu xong xuôi, đi ra cửa công ty, cùng phòng đầu tư đã đợi sẵn ở đó để nghênh đón.
Không lâu sau, hai chiếc xe thương mại từ cuối con đường chạy tới.
Nhìn thấy biển số xe, tôi chỉnh lại dáng vẻ, xốc lại tinh thần, nở một nụ cười sẵn sàng.
Người xuống từ chiếc xe đầu tiên là giám đốc kỹ thuật của ZY, một trong ba vị nguyên lão sáng lập. Sau khi anh ta và trợ lý xuống xe, họ không hề để ý đến tôi, được dẫn thẳng vào cửa chính.
Chiếc xe thứ hai cũng dừng lại, người bước xuống là…
Anh Khởi?!
Nụ cười của tôi cứng đờ trong giây lát.
Anh ấy đâu có nói là sẽ đến!
Hôm nay anh Khởi mặc một bộ vest màu xám bạc được cắt may vừa vặn, tóc rẽ ngôi chải sang hai bên, gương mặt gầy gò, nhợt nhạt. Sau cặp kính gọng bạc là đôi mắt sâu thẳm mà dịu dàng, chiếc kẹp cà vạt đính kim cương ở cổ áo lóe lên ánh sáng trắng lấp lánh theo động tác xuống xe của anh.
Tôi bất giác nhìn về phía tay anh.
Tay phải anh đeo một chiếc găng tay mỏng màu đen, buông thõng tự nhiên bên người, lúc vung vẩy, hoàn toàn không nhìn ra đã từng bị thương.
Xem ra anh ấy lại vượt qua một kiếp nạn nữa rồi.
Vừa xuống xe, anh Khởi đã nhìn thấy tôi, bước chân anh chợt khựng lại, rồi nhìn xuống bảng tên nhân viên của tôi.
Tôi kìm nén sự căng thẳng và hoảng loạn, lịch sự mỉm cười với anh, cùng với trợ lý trưởng phòng bên cạnh nói lời chào mừng.
Thấy tôi không có ý định nhận người quen ở đây, anh khẽ gật đầu đáp lại rồi đi lướt qua tôi.
Đoàn người rầm rộ lên lầu họp. Tôi đứng ở cuối phòng họp để ghi chép, cố gắng kiềm chế ánh mắt của mình, không nhìn về phía anh Khởi.
Công ty chúng tôi rất coi trọng thương vụ sáp nhập lần này, nhưng tỷ lệ tiền mặt mà ZY yêu cầu quá cao, thời gian tại vị của ban quản lý cũng quá ngắn. Trưởng phòng của chúng tôi lo rằng họ sẽ dùng vỏ bọc công ty để rút tiền mặt rồi bỏ chạy, nên đề xuất dùng cổ phiếu thay tiền mặt và tăng thời gian tại vị.
Đối phương không đồng ý, thế là hai bên bắt đầu cò kè.
Giám đốc kỹ thuật của ZY là một người thuần công nghệ, không hiểu gì về vận hành, về cơ bản đều do anh Khởi đàm phán.
Giọng anh ôn hòa nhưng lại ngầm sắc bén, mang theo một sức mạnh không thể xem thường.
Trưởng phòng và bên pháp chế, tài chính của công ty chúng tôi vốn còn tự cho mình là công ty top 500, mua lại một công ty khởi nghiệp chưa niêm yết là đang hạ mình chiếu cố, dù có đưa ra giá bèo thì họ cũng nên biết ơn.
Kết quả, anh Khởi nói rằng đối thủ của chúng tôi cũng đã chìa cành ô liu cho họ, điều kiện mua lại còn hậu hĩnh hơn, họ chỉ đang xem xét chúng tôi vì mối quan hệ với đối tác chung mà thôi.
Trưởng phòng ngoài mặt thì cười ha hả “Tổng giám đốc Yến đừng nói bừa”, nhưng sau lưng áo sơ mi đã bắt đầu ươn ướt.
Giằng co hơn một tiếng đồng hồ, điều kiện vẫn chưa thỏa thuận xong, hai bên quyết định sẽ tiếp tục thảo luận vào một ngày khác.
Sau cuộc họp, các lãnh đạo cấp cao của hai bên đi vệ sinh —
Đàm phán tốn nước bọt quá, uống nhiều trà.
Anh Khởi không đi, nhân lúc các trợ lý xung quanh đều đi đợi sếp của họ, anh đi chậm lại một bước, đứng bên cạnh tôi. Trút bỏ dáng vẻ tinh anh khi nãy, cả người anh trở nên vô cùng dịu dàng: “Tiểu Hà, khoảng thời gian này, em sống có tốt không?”