Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 385

Khi ông Cư nghi ngờ Vân Trang và Cư Diên có gian tình, tôi chỉ thấy hơi cẩu huyết, nhưng không phải là không thể hiểu được, dù sao thì Vân Trang và Cư Diên cũng không chênh nhau bao nhiêu tuổi.

Bây giờ lại nghe từ miệng người khác rằng ông nội Cư vậy mà lại vươn vuốt ma quỷ về phía mẹ Cư, trong lúc cảm thấy drama ngập trời, tôi lại không nhịn được mà muốn hát vài câu:

“Chết cũng phải yêu, không yêu hết mình thì không sướng, tình cảm sâu đậm bao nhiêu chỉ có cách này mới đủ để tỏ bày…”

Buổi tối tan làm, tôi lái chiếc G-Wagon đợi Cư Diên dưới lầu.

Dù sao thì bây giờ tôi cũng là trợ lý của anh, lái xe đưa anh về nhà không tính là vượt quá quy củ, không cần phải trốn chui trốn lủi nữa.

Vốn đã cảm thấy anh già lắm rồi, bây giờ còn tăng thêm một bậc, biến thành chú Cư Diên. Nhìn qua cửa kính thấy anh với vẻ mặt vô cảm bước tới, tôi thật sự chỉ muốn nhấn ga chạy mất.

Cư Diên lên xe, thắt dây an toàn rồi nói: “Tối nay không đưa Cư Tục theo, chỉ hai chúng ta ra ngoài ăn lẩu xem phim thôi.”

Chú Cư Diên muốn đi ăn riêng xem phim với mình ư?

Tôi chợt nhớ đến một bộ phim của FBI, nữ chính mặc đồng phục nữ sinh đi dạo phố cùng nam chính ăn mặc như một dân công sở chính hiệu. Hai người cũng ăn cơm, xem phim, rồi tay trong tay bước vào khách sạn. Sau khi xong việc, nam chính đưa cho cô một tờ Higuchi Ichiyo và hai tờ Fukuzawa Yukichi, nữ chính nhận tiền rồi nói “Arigatou ojisan”.

Tuy tôi không còn là nữ sinh trung học nữa, nhưng cảm giác Cư Diên mang lại cho tôi cũng không khác gã nam chính kia là bao.

Tôi siết chặt vô lăng: “Ờm, anh không thích ra ngoài mà, ở nhà ăn cơm xem TV là được rồi, cần gì phải đi một chuyến cho mất công…”

Hôm nay Cư Diên có khá nhiều việc, anh xoa xoa thái dương, nói: “Không phải em thích xem phim và ăn lẩu sao?”

“…”

Đó là vì đi cùng với hội bạn thân mà, chúng tôi dù chẳng đi đâu, chỉ ngồi tán gẫu thôi cũng rất vui vẻ.

Còn với anh…

Thôi kệ, đi thì đi.

Tôi lái xe đến khu phố thương mại.

Chúng tôi ngồi trong phòng riêng của quán lẩu, đối mặt nhau ăn lẩu uyên ương.

Thấy tôi vớt thịt bò từ trong nồi lẩu cay đỏ rực ra, Cư Diên mặt không biến sắc nhưng lại không ngừng rót nước uống.

Ăn lẩu xong, chúng tôi cầm theo Coca và bắp rang bơ đi xem suất chiếu đêm.

Đó là một bộ phim hành trình của nước ngoài, điểm đánh giá rất cao, nhưng tôi mới xem được nửa phim đã ngậm ống hút Coca ngủ thiếp đi.

Đi làm thật sự quá mệt mỏi, một ngày phải đối phó với hai ông sếp, còn phải âm thầm trao đổi lịch trình của lãnh đạo cấp cao với trợ lý bên ZY.

Không biết qua bao lâu, đèn lớn trong rạp phim sáng lên, tôi bị ánh đèn làm cho chói mắt, mở mắt ra thì phát hiện mình đang gối đầu lên vai Cư Diên.

Còn tay anh thì đang nắm lấy tay tôi, anh hơi cúi đầu, cũng ngủ quên mất.

Tôi rút tay ra, đang định lay anh dậy thì một cặp đôi ngồi hàng ghế trước quay đầu lại, cô gái đột nhiên gọi lớn: “Liên Hà!”

Tôi ngẩng đầu lên, là Mạch Tuệ!

Mạch Tuệ gạt người bạn trai không phải Lục Chinh bên cạnh ra, mặt đầy lo lắng và tức giận đi về phía tôi: “Lâu như vậy mày chết dí ở đâu thế hả! Mày có biết bọn tao đã lo cho mày thế nào không…”

Tôi nhìn cô ấy từng bước tiến lại gần, cơ thể phản ứng trước cả não bộ, tôi quay đầu chạy thẳng ra ngoài!

“Liên Hà! Mày đứng lại cho tao!” Tiếng gọi phía sau đã lạc đi vì khóc, “Sao mày có thể đi mà không nói với tao một tiếng… Chúng ta không phải là bạn bè sao Liên Hà! Tao không phải là bạn thân nhất của mày sao?”

Người bạn trai của cô ấy nói: “Thôi được rồi Mạch Tuệ, chắc chắn cô ấy không muốn gặp cậu, cậu đừng tìm nữa…”

Mạch Tuệ nói: “Con ngốc đó chắc lại trốn ở đâu đó khóc rồi…”

Tôi ngồi thụp xuống sau chiếc ghế mát-xa, ôm lấy chân mình, im lặng thu người thành một cục.

Tôi đúng là đang trốn, nhưng tôi không khóc.

Tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn rồi, Mạch Tuệ à.

Mạch Tuệ đi vòng quanh rạp phim mà không tìm thấy tôi, khóc lóc bị bạn trai kéo đi.

Cuối cùng, Cư Diên tìm đến, nắm lấy tay tôi, lặng lẽ dẫn tôi ra ngoài.

Bình Luận (0)
Comment