Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 384

An Đông Ni vẫn đang nằm viện, nhưng đã bắt đầu tính toán chuyện thu mua.

Do giá trị của ZY ước tính vượt quá 1 tỷ đô la Mỹ, thuộc loại giao dịch lớn, nên từ lúc tiếp xúc ban đầu cho đến khi bàn giao cuối cùng cần một quá trình đấu trí dài đằng đẵng.

An Đông Ni nói: “Tiểu Liên Hoa, hay là tôi chuyển cô đến chi nhánh Thượng Hải nhé, sắp tới sẽ phải thường xuyên làm việc với người của ZY, lỡ gặp phải người quen, cô lại nhớ đến chuyện không vui.”

Tôi đáp: “Cảm ơn sếp An, sự chuyên nghiệp của tôi có thể khắc phục những khó khăn này, hơn nữa có trốn đi đâu cũng vậy thôi, cuối cùng vẫn phải về nhà.”

Anh ấy nói: “Tôi nhất định sẽ để cô được tự do.”

Tôi mỉm cười, lấy sổ tay ra đọc lịch trình.

Trưởng phòng đầu tư chiến lược của công ty chúng tôi đã liên hệ được với người sáng lập bên đó, hai bên hẹn gặp mặt vào giữa tháng.

An Đông Ni bảo tôi đến đó ghi lại biên bản cuộc họp.

Tôi nói: “Tại sao lại phải để tôi đi một chuyến nữa? Trưởng phòng đầu tư không phải là người của bố sếp An sao, bảo họ gửi cho anh một bản là được rồi.”

An Đông Ni cười khổ: “Ông già nhà tôi nào có nỡ buông quyền, không chừng lại giở trò gì trong vụ sáp nhập này. Đừng thấy ông ấy nâng tôi lên vị trí này, người thực sự đưa ra quyết định vẫn là ông ấy. Tôi muốn hoàn thành thương vụ này, một là để làm nhụt chí khí của Cư Diên, hai là để cho ông già nhà tôi biết, tôi không phải con rối dây của ông ấy.”

“Anh cũng không dễ dàng gì, nghe nói mấy bà mẹ kế của anh đều sinh em trai.”

An Đông Ni nói: “Thế nên sau này tôi kết hôn sẽ chỉ có một đứa con thôi. Đẻ một ổ con, ngày nào cũng đấu đá nhau như nuôi một bầy độc trùng tranh giành nhau, phiền chết đi được.”

Tôi an ủi anh: “Vậy thì anh càng phải giữ gìn sức khỏe, không thể đi trước đám em trai đó được.”

An Đông Ni duỗi thẳng chân trên giường: “Thật ra tôi chẳng có khiếu kinh doanh, chỉ có thể cần cù hơn, nỗ lực hơn họ thôi. Tôi và cái lão Cư Diên đó đúng là đối thủ, nhưng tôi cũng thật sự có chút khâm phục năng lực của cậu ta, lúc Chủ tịch Cư còn sống đã chèn ép cậu ta đủ đường, vậy mà cậu ta vẫn có thể từ một nhân viên quèn leo lên đến vị trí giám đốc…”

Tôi đáp: “Ồ.”

Ai mà thèm quan tâm đến anh ta.

“Tiểu Liên Hoa, có một chuyện cô có biết không? Nghe nói Chủ tịch Cư và Cư Diên không phải cha con ruột, mà là anh em ruột.”

“Cái gì?!”

Trong lòng tôi vẫn luôn nghi ngờ, không ngờ đây lại không phải là bí mật?

“Đây là lời đồn từ rất lâu rồi. Sau khi vợ qua đời, Lão chủ tịch Cư, tức ông nội của Cư Diên, đã nhúng chàm cô con dâu mới về nhà chưa được bao lâu, đứa con sinh ra chính là Cư Diên. Ban đầu Chủ tịch Cư không biết, đợi đến khi Lão chủ tịch Cư qua đời, trong di chúc gần như để lại toàn bộ tài sản cho Cư Diên và cô con dâu, ông ta mới bắt đầu nghi ngờ.”

“…”

Mẹ ơi.

Bố đẻ không để lại tài sản cho con trai đang tuổi sung sức, mà lại để cho cô con dâu trẻ đẹp và đứa cháu trai mới biết đi mua nước tương.

Chuyện này đặt vào ai mà không nghi ngờ chứ.

Ông nội Cư cũng thật là, làm rõ rành rành như thế, cứ như sợ người khác không biết vậy.

An Đông Ni nói: “Số cổ phần trong tay Cư Diên bây giờ là do Lão chủ tịch Cư để lại cho cậu ta, còn cổ phần của em trai cậu ta, Cư Bảo Các, là do Chủ tịch Cư kế thừa từ người vợ đã khuất. Nếu Chủ tịch Cư không tái hôn và sinh ra Cư Bảo Các, thì bây giờ chỉ riêng số cổ phần của Cư Diên đã đủ sức đối đầu với nhà tôi rồi, đúng là tạ ơn trời đất, tạ ơn cả cậu em trai quý hóa.”

“Vậy rốt cuộc Cư Diên là anh ruột hay là chú ruột của Cư Bảo Các?”

An Đông Ni nhún vai: “Trước khi Cư Bảo Các biết sự thật, gọi là gì cũng chẳng sao. Dù sao với tư cách là bạn bè, tôi không muốn cô ở trong một gia đình b**n th** như vậy, cả cái nhà đó đều không bình thường, đàn ông thì sống rất thọ, nhưng vợ lại chết sớm, không ai sống quá 36 tuổi…”

Thế giới của tôi chìm trong một màu xám xịt, trong đầu hiện lên cảnh một ngày mưa mười năm sau, một cặp cha con đứng trong nghĩa trang.

Người đàn ông vừa mở miệng, còn có cả phụ đề song ngữ: “Cư Tục, bố và mẹ con, thời trẻ đã rất yêu nhau, tiếc là mẹ con đi sớm, không thể nhìn thấy con trưởng thành…”

Mưa cứ rơi mãi, cuối cùng màn hình chuyển thành màu đen, chính giữa hiện lên dòng chữ thật to “THE END”.

Tôi không muốn có một kết cục như vậy đâu

Bình Luận (0)
Comment