Vừa bước vào, Cư Diên đã nói chẳng thèm ngẩng đầu: “Nghe nói Anthony và ZY đã chính thức tiếp xúc rồi.”
Tôi đáp: “Vâng, anh Yến Khởi cũng đến với tư cách là CMO.”
Tôi chủ động khai báo rồi đấy, anh hài lòng chưa.
Anh ta ngẩng đầu lên, chau mày nhìn tôi: “Sao không gọi là anh nữa rồi?”
“Công ra công, tư ra tư chứ, Cư tổng.”
Anh ta nói: “Đồ ranh con.”
Tôi đáp: “Cư tổng xin hãy tự trọng, lời này có dấu hiệu quấy rối t*nh d*c đấy.”
“Vậy thì em đi mà kiện tôi đi.”
“Dù sao thì cuối cùng cũng chỉ là tự phạt ba ly, tôi cần gì phải tốn công tốn sức như vậy, đúng không Cư tổng?”
Cư Diên nói: “Sau khi gặp Yến Khởi, lá gan của em lớn hơn rồi đấy.”
Tôi khóa trái cửa, đi đến trước mặt anh ta, đập mạnh tay xuống bàn: “Được! Nếu anh nhất quyết muốn nói chuyện riêng, tôi cũng có chuyện muốn hỏi anh đây! Yến Lạc bị tai nạn xe vào ngày thứ hai sau đám cưới, có phải do anh làm không?”
Anh ta ngả người dựa vào ghế văn phòng, dáng vẻ ung dung, khóe môi khẽ nhếch lên: “Tôi đã cảnh cáo em rồi, Liên Hà à, là các người không biết sống chết, cứ thích khiêu khích tôi. Bây giờ rơi vào kết cục nào, cũng đều là do các người tự chuốc lấy, không phải sao?”
Tôi hít một hơi thật sâu, bưng cốc nước hắt thẳng vào chiếc laptop của anh ta.
Anh ta muốn ngăn lại cũng không kịp nữa, chỉ nghe thấy vài tiếng “xẹt xẹt” của dòng điện, chiếc laptop đang sáng bỗng tắt ngóm, sập nguồn.
Tôi quay lưng về phía anh ta, ngồi lên bàn làm việc, nghiêng người nhìn lại, một tay chống bàn, một tay cầm chiếc cốc rỗng, nói không chút áy náy: “Ôi chao Cư tổng, tôi lại khiêu khích ngài rồi, ngài định trừng phạt tôi thế nào đây? Bắt tôi bị xe đụng hay là đập nát tay tôi ạ?”
Nước trên bàn phím laptop rỉ ra, tí tách nhỏ giọt xuống sàn.
Cư Diên xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên tay: “Nếu trợ lý Liên đã gọi tôi là Cư tổng rồi, vậy thì dùng tiền lương tháng này của em để đền cho tôi một chiếc laptop mới đi.”
Tôi móc thẻ phụ ra ném cho anh ta: “Tự đi mà mua! Đừng có động vào lương của tôi!”
Cư Diên nói: “Như thế sao mà giống được? Dù sao thì công ra công, tư ra tư mà, trợ lý Liên.”
Tôi dằn mạnh chiếc cốc xuống bàn: “Anh cái đồ…”
Chiếc cốc thủy tinh phát ra vài tiếng kêu giòn tan vì quá sức chịu đựng, rồi vỡ tan thành từng mảnh trên mặt bàn.
Cư Diên nói: “Cốc cũng phải đền. Lúc ra ngoài thì dọn dẹp sạch sẽ chỗ này, rồi mua cho tôi một cái laptop mới.”
“Kêu người khác làm đi!” Tôi đá một phát vào bàn anh ta, “Bà đây hôm nay đình công, không hầu nữa!”
Nói xong, tôi quay người bỏ đi, đến cửa lại vòng trở lại nhặt chiếc thẻ phụ.
Có đồ miễn phí không dùng là đồ ngốc, thanh cao thì được cái quái gì.
Rời khỏi văn phòng, tôi trở lại với vẻ mặt thường ngày, nói với Tiểu Giả: “Sếp bảo cô vào trong dọn dẹp vệ sinh đấy.”
Sau đó tôi xuống lầu, lái chiếc G-Wagon đi, bắt đầu chạy Didi.
Hừ, không ngờ tới chứ gì, tôi đăng ký cả nó rồi đấy.
Tôi phải để Cư Diên nếm thử cảm giác vật yêu quý bị người khác làm vấy bẩn!
Tối tan làm, Cư Diên phát hiện tôi đã lái xe của anh ta đi mất, bèn gọi điện bảo tôi đến đón.
Tôi nói: “Đang bận chạy Didi đây, anh tự đi chung xe về đi, đừng làm ảnh hưởng tôi kiếm tiền.”
Rồi tôi cúp máy.
Anh ta lại gọi tới, giọng đã hơi bốc hỏa: “Liên Hà, cho em mười phút…”
“Có khách rồi, bai bai.”
Nếu không phải có một vị khách nôn ra xe, thì hôm nay kiểu gì tôi cũng chạy tới nửa đêm.
Trong cửa hàng 4S, khi tôi đang chờ rửa xe xong, Cư Diên đã lái chiếc Porsche nhỏ đến.
Nghe tin chiếc xe yêu quý của mình bị vấy bẩn cả buổi chiều, khóe miệng anh ta giật giật.
Khi nhân viên hỏi anh ta có cần thay chiếc ghế bị dính bãi nôn không, vẻ mặt anh ta còn khó chịu hơn cả nuốt phải ruồi.
Anh ta nghiến răng nói: “Chiếc xe này tôi không cần nữa!”
Tôi nói: “Anh không cần thì tôi cần! Ghế không cần thay đâu, các anh cứ rửa sạch là được, khách đi xe này cũng nhiều lắm…”
Cư Diên một tay ôm trán, hít một hơi thật sâu.
Nhân viên cẩn thận hỏi: “Thưa anh Cư, sắc mặt anh không tốt lắm, có cần dùng chút đồ uống không ạ?”
Cư Diên nói: “Không cần.”
Nhân viên lại hỏi: “Vậy… chiếc xe của anh, có bán nữa không ạ?”
“Không bán nữa.” Cư Diên buông tay xuống, nói một cách bải hoải, “Tháo hết ghế ra cho tôi, vứt đi đâu xa vào.”