Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 376

Anthony thẳng người dậy, cười rạng rỡ nhìn Cư Diên: “Tính chiếm hữu quá mạnh sẽ khiến người bên cạnh ngạt thở đấy.”

Cư Diên lạnh lùng nói: “Bớt xía vào chuyện riêng của chúng tôi đi.”

Anthony vốn đã xoay người định lên xe, nghe vậy, anh ta bèn đặt chân xuống, thay đổi hẳn giọng điệu đùa cợt ban nãy, ăn miếng trả miếng: “Chuyện riêng? Vừa rồi là anh đang quấy rối trợ lý của tôi trong giờ làm việc, ở nơi công cộng đấy. Nếu không phải nể mặt Tiểu Liên Hoa thì tôi đã sớm cho người chiếu thẳng đèn sân khấu vào mặt anh rồi! Cư Diên, đã có được rồi thì nên yêu thương trân trọng, chứ không phải làm cô ấy phải xấu hổ, khó xử!”

Cư Diên nói: “Nếu tổng giám đốc An quang minh lỗi lạc như vậy, vậy thì trả cô ấy lại cho tôi đi. Vốn dĩ cô ấy là do tôi sắp xếp vào, anh hà tất phải giở trò hớt tay trên.”

Anthony nói: “Hớt tay trên? Có chuyện đó sao? Sao tôi không biết nhỉ? Tiểu Liên Hoa, em biết không?”

Tôi nói: “Là do em tự đi nhầm tầng ạ.”

Anthony nói: “Đấy, anh thấy chưa, không phải tôi.”

Cư Diên cười khẩy: “Vậy bây giờ anh biết rồi thì đừng mặt dày mày dạn giữ cô ấy lại nữa.”

Anthony nói: “Tôi có mặt dày mày dạn đâu, tôi rất tôn trọng Tiểu Liên Hoa mà. Không tin anh cứ hỏi xem cô ấy muốn theo anh hay theo tôi.”

Rồi anh ta nhìn tôi: “Tiểu Liên Hoa, nếu em muốn đến chỗ Cư Diên làm việc, tôi tuyệt đối không ngăn cản.”

Tôi nói: “Tổng giám đốc An, em muốn tăng lương.”

Anthony nói: “Được.”

Cư Diên vừa định ra giá, Anthony đã nói tiếp: “Bất kể Cư Diên trả bao nhiêu, tôi đều cộng thêm cho em 20%.”

Cư Diên: “…”

Tôi đứng bên cạnh Anthony, nói với Cư Diên: “Hết cách rồi, tổng giám đốc An thực lực quá mà.”

Cư Diên vuốt ngược tóc ra sau: “Hai người các người quậy đủ chưa?”

Thấy anh ta sắp nổi điên, tôi biết điểm dừng, vẫy tay với Anthony: “Tổng giám đốc An, chúc anh lên đường thuận buồm xuôi gió, ngủ ngon mơ đẹp. Tháng này em phải thấy lương tăng đấy nhé!”

Cư Diên sầm mặt lại, vừa lên xe đã hỏi: “Tại sao hắn lại gọi cô là Tiểu Liên Hoa?”

Tôi đáp: “Bình thường anh ấy gọi em là Tiểu Liên, hôm nay cố tình chọc tức anh nên mới gọi vậy.”

“Hắn gọi là cô thưa?”

“Anh ấy là sếp của em, dù anh ấy có gọi em là cứt chó thì em cũng phải thưa. Với lại…” Tôi nhìn vết móng tay bị tôi cấu trên mu bàn tay anh ta, “Tại sao anh cứ nhất quyết phải sờ mông em ở nơi như thế? Ở nhà sờ chưa đủ à? Anh muốn em mất việc này lắm sao?”

Cư Diên nói: “Trước mặt tôi, cô chưa bao giờ ăn diện dụng tâm như hôm nay.”

… Ha!

Tôi chẳng qua chỉ mặc một chiếc váy dài, búi tóc lên thôi mà anh ta đã không kìm được cái vuốt Lộc Sơn của mình.

Nếu tôi mà mặc bikini múa cột, chắc anh ta chẳng phải sẽ tinh tận nhân vong ngay tại chỗ sao!

Về đến nhà, anh ta bắt tôi mặc nguyên chiếc váy đó lên giường.

Hôm nay anh ta hưng phấn lạ thường, trâm cài tóc của tôi tuột khỏi búi tóc, rơi xuống giường cùng với mái tóc dài. Anh ta đan tay tôi giữa những lọn tóc rối, hôn lên lưng tôi qua lớp váy.

Cuối cùng, chiếc váy bị xé tan tành.

Sáng hôm sau, mu bàn tay bị tôi cấu của anh ta đã chuyển thành màu tím đỏ, chỉ có thể đeo găng tay đi làm.

Tôi cũng chẳng khá hơn là bao, cổ toàn là “dâu tây”, trời nóng nực mà vẫn phải mặc áo cao cổ dài tay.

Đồng nghiệp hỏi có phải tôi bị cảm không, tôi ho khan hai tiếng lấy lệ. Họ lập tức tránh xa tôi tám mét, bảo rằng tôi không được lây cảm cho họ, nếu không sếp của họ cũng sẽ dính chưởng, rồi cả trụ sở chính ở Vân Thành sẽ tê liệt mất.

Tôi đành phải đeo khẩu trang, tiếp tục “bị cảm” cho đến khi mấy quả dâu tây kia biến mất.

Tôi thầm hận mình đã không cào nát mặt Cư Diên, để anh ta cũng được nếm trải mùi vị đeo khẩu trang đi làm giữa trời nóng bức.

Bình Luận (0)
Comment