Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 377

Cư Diên là kẻ bụng dạ hẹp hòi, tôi cứ chống đối là anh ta lại lên giường hành tôi.

Rõ ràng ăn uống như nhau, anh ta cũng chẳng lén lút ăn thêm bữa nào, thật không hiểu ngày nào cũng lấy đâu ra lắm sức trâu như vậy.

Tôi theo Anthony, ngày nào cũng mệt như chó, thật sự không muốn lãng phí thời gian ngủ quý báu vào chuyện này. Nhưng lại không thể từ chối quá thẳng thừng, sợ làm tổn thương trái tim nhỏ bé đa sầu đa cảm của anh ta. Giờ thì tối nào tôi cũng phải kể chuyện trước khi ngủ cho Cư Tục, sau đó quay về phòng ngủ chính xoa tai cho Cư Diên.

Tạ ơn trời đất, tai của Cư Diên hiện vẫn là vùng mẫn cảm, tôi cứ xoa là anh ta lại xìu xuống, ngoan ngoãn nằm trong lòng tôi nhắm mắt lại.

Trước khi chiêu này mất tác dụng, tôi phải nghĩ ra “Plan B” để đối phó với anh ta.

Có lẽ thật sự phải đi học múa cột rồi.

Sáng ăn cơm, gia đình ba người chúng tôi ngồi đối diện nhau.

Cư Tục đã bắt đầu quên anh Khởi, không còn bài xích việc ngồi cùng Cư Diên nữa, còn nũng nịu bảo anh ta ăn giúp phần rìa bánh mì.

Cuộc sống hôn nhân trong mơ của tôi chính là như vậy, bình yên và ngọt ngào.

Thế nhưng, đoạn MV không thể lọt vào mắt kia, và cả tòa nhà xi măng bị sương mù bao phủ nọ, giống như những tấm bia mộ đúc bằng sắt đen, rõ ràng và nặng trĩu đè lên tim tôi.

Làm sao có thể quên được.

Sự hòa bình giả tạo này là do chúng tôi phải nín nhịn chịu đựng dưới sự chà đạp và ép buộc của Cư Diên mới có được, chỉ cần phản kháng một chút là sẽ vỡ tan tành.

Nếu Cư Diên lại nổi điên, nhà tôi coi như tuyệt tự.

Tôi nhất định phải ôm chặt đùi của Anthony, trở thành cánh tay phải không thể thay thế của anh ấy.

Như vậy, tôi cũng sẽ có tiếng nói không thể xem nhẹ trong căn nhà này.

Tuy tôi không đấu lại Cư Diên, nhưng tôi nguyện làm viên gạch đầu tiên đập vào đầu anh ta khi anh ta sa cơ lỡ vận.

Cuộc chiến giữa Anthony và Cư Diên bắt nguồn từ thế hệ trước. Bố Anthony và ông Cư đã đấu đá cả đời bất phân thắng bại. Sau khi ông Cư qua đời, bố Anthony chiếm thế thượng phong một chút, nhưng phe phái ủng hộ nhà họ Cư cũng không phải dạng vừa.

Bây giờ thế lực đứng sau hai bên ngang ngửa nhau, chủ yếu là xem đại diện của hai phe là Anthony và Cư Diên, ai sẽ là người lập được thành tích trước để ngồi vào bàn tiệc, hoặc là người phạm sai lầm trước phải bước xuống.

Làm việc cùng Anthony được hai tháng, tôi đã quen với cường độ công việc cao, ngày nào cũng như hình với bóng với anh ta ở công ty, thời gian ở bên anh ta còn nhiều hơn ở bên Cư Tục và Cư Diên.

Cư Diên rất khó chịu, nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn, vì việc đi hay ở của tôi bây giờ không thuộc quyền quản lý của anh ta.

Anh ta từng định dùng chiêu xin nghỉ phép dài hạn để số ngày đi làm của tôi không đủ và bị sa thải, nhưng Anthony tuyên bố sẽ đến nhà tôi làm việc, nên anh ta cũng không thực hiện được.

Làm đến tháng thứ ba, cuối cùng tôi cũng thành thục hàng chục kiểu tóc nam công sở trên cái đầu ma-nơ-canh, sáng nay liền thực hành trên đầu Anthony.

Anh ta đứng trước bồn rửa mặt, soi gương từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, cuối cùng giơ ngón cái với tôi.

Buổi sáng họp cấp cao, anh ta cố tình nấn ná ở cửa một lúc. Đợi Cư Diên đi tới, anh ta vươn cổ gọi: “Tiểu Liên Hoa, xem tóc anh này, có hơi rối không?”

Tôi rút một chiếc lược đuôi nhọn mini gấp lại được màu hồng ra, khều khều mấy sợi trên cái đầu đang cúi xuống của anh ta, rồi chải lại, sau đó gập lược lại: “Được rồi ạ.”

Anthony lại soi mình trên cánh cửa kính, liếc Cư Diên phía sau một cái đầy ‘trà xanh’, rồi mãn nguyện bước vào phòng họp.

Cư Diên đi tới trước mặt tôi, chìa tay ra: “Trợ lý Liên, cho tôi mượn lược dùng chút.”

Tôi đưa lược cho anh ta.

Anh ta cầm lấy, bẻ một cái, chiếc lược hồng nhỏ gãy thành bốn mảnh.

Anh ta đưa những mảnh vỡ cho trợ lý của mình, nói: “Xin lỗi đã làm gãy lược của cô.”

Biết ngay anh ta chẳng rặn ra được cái rắm nào thơm tho mà, tôi lại lôi từ trong túi ra hai cái nữa: “Không sao, phòng bệnh hơn chữa bệnh thôi ạ.”

Bình Luận (0)
Comment