Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 375

Tối về đến nhà, Cư Diên với đôi mắt hoe đỏ đã hành tôi một trận chết đi sống lại trên giường.

Hôm sau đi làm, Anthony thấy tôi phờ phạc liền hỏi: “Bệnh thật à?”

Tôi xua tay: “Tôi không bệnh, là người nhà tôi bị bệnh.”

Thực ra là nhà tôi có một con chó điên.

Anh ta nói: “Vậy cô cẩn thận đừng để lây đấy, sắp tới còn bận rộn nhiều.”

“Trời đất ơi, mấy hôm nay còn chưa đủ bận sao? Anh không màng đến sống chết của tôi thì cũng nên để ý đến sức khỏe của mình chứ, kiếm được nhiều tiền cũng phải có mạng mà tiêu. Dạ dày của anh sắp nát thành cái tổ ong rồi đấy.”

Anthony nói: “Một khi đã ngồi lên vị trí này, nếm trải được mùi vị của quyền lực rồi, thì muốn bước xuống cũng rất khó. Huống hồ sau lưng tôi không chỉ có gia tộc, cổ đông, hội đồng quản trị, mà còn có nhân viên trên khắp thế giới. Nếu tôi lùi bước vào lúc này, sẽ dẫn đến biến động kinh doanh, chuyển đổi chiến lược của công ty, khi đó sẽ có hàng chục nghìn người thất nghiệp…”

Thấy tôi im lặng nhìn anh ta, anh ta vuốt tóc, hỏi: “Tôi có vĩ đại lắm không?”

Tôi vỗ tay: “Vĩ đại, vĩ đại… Sao Cư Diên lại không vất vả như anh?”

Anthony đáp: “Tôi là nhân vật số hai của công ty, hắn ta vẫn chưa leo lên được vị trí của tôi đâu.”

Tuy rất muốn Anthony đuổi việc Cư Diên, nhưng nghĩ thôi cũng biết là không thể.

Hai nhà này đều là cổ đông lớn. Anthony thắng thế ở chỗ bố anh ta vẫn còn sống, nếu không thì cái ghế COO này cũng không đến lượt anh ta ngồi.

Cư Diên thì đi lên từ vị trí nhân viên cơ sở, mỗi bước đi đều khiến người khác phải tâm phục khẩu phục, sau lưng cũng có thành viên hội đồng quản trị chống đỡ.

Vì vậy dù Anthony có ngứa mắt Cư Diên đến đâu, muốn hạ bệ hắn cũng không phải chuyện dễ dàng.

Bảy giờ tối có một buổi dạ tiệc của ngành, tôi phải ở lại tăng ca cùng Anthony.

Vì Cư Diên cũng được mời, nên lần này hắn không ép tôi xin nghỉ.

Buổi tiệc là một cuộc gặp gỡ không chính thức giữa Anthony và CEO của các nhà cung cấp hàng đầu. Đến nơi, tôi mặc một chiếc váy dài, tóc búi cao, đi bên cạnh anh ta, nhỏ giọng giới thiệu những vị khách mà anh ta không nhận ra, nhắc nhở anh ta lên sân khấu phát biểu.

Khi Anthony đứng trên bục diễn thuyết thao thao bất tuyệt, tôi đứng dưới khán đài tối om, nở một nụ cười của người mẹ hiền.

Mọi người mau nhìn đi, mau đến mà xem!

Là tôi đã tút tát lại cho cái gã luộm thuộm này ra dáng con người đấy!

Bài phát biểu cũng là tôi giúp anh ta viết!

Tôi giỏi thật.

Đột nhiên, một bàn tay đặt lên eo tôi.

Tôi giật mình, theo phản xạ đưa tay ra sau véo và xoắn mạnh mu bàn tay đó, đồng thời quay đầu lại, phát hiện ra đó là tay của Cư Diên.

Ánh đèn quá tối, sự chú ý của mọi người lại hoàn toàn đổ dồn vào Anthony, không ai để ý rằng hắn đã áp sát sau lưng tôi. Bàn tay vừa bị véo của hắn không ngừng vẽ vòng tròn, ma sát trên lớp váy, hắn còn dùng quần tây cọ vào chân tôi.

Chiếc váy làm bằng lụa thật, để tránh lộ viền, q**n l*t của tôi cũng là lụa thật. Hơi ấm từ người hắn xuyên qua hai lớp vải mỏng manh ấy, truyền đến tôi một cách chân thực.

Trong một khoảnh khắc, tôi như thể chẳng mặc gì trên người, quay trở về vô số những đêm bị hắn v**t v*.

Tôi thầm nghiến răng, rồi đưa tay ra sau lưng, vuốt lên bụng dưới của hắn, rồi trượt xuống thấp hơn nữa.

Cơ thể hắn cứng đờ, bàn tay cũng ngừng lại.

Đúng lúc đó, bài phát biểu của Anthony kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên như sấm, đám đông bắt đầu xôn xao.

Sau lưng chợt lạnh, là Cư Diên đã nhân cơ hội rời đi.

Tôi vuốt lại nếp váy, mỉm cười giơ tay vỗ tay.

Dạ tiệc kết thúc, Anthony ngỏ ý muốn đưa tôi về.

Tôi nói: “Cảm ơn sếp Anthony, không cần đâu ạ, tôi có xe…”

Lời còn chưa dứt, anh ta đột nhiên cúi người xuống sát lại gần tôi: “Bình thường hắn ta cũng không tôn trọng cô như vậy sao?”

Anh ta đứng ở vị trí cao như vậy, chắc chắn đã nhìn thấy chuyện vừa rồi.

Tôi cụp mắt xuống, chưa kịp mở lời thì giọng nói của Cư Diên đã vang lên từ phía sau: “Liên Hà, về nhà thôi.”

Bình Luận (0)
Comment