Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 374

Làm được vài ngày thì Anthony phải đi công tác ở Đế Đô.

Tuy là đi trong ngày rồi về, nhưng Cư Diên vẫn rất không vui, bắt tôi phải xin nghỉ.

Tôi không chịu.

Hắn liền giật lấy điện thoại của tôi, xin nghỉ bệnh với Anthony.

Anthony bảo tôi cứ nghỉ ngơi một ngày, còn gửi cho tôi một bao lì xì an ủi.

Tôi nhìn điện thoại, rồi lại ngước lên nhìn Cư Diên đang đứng bên cạnh.

Cư Diên vừa cài khuy măng sét vừa nói: “Liên Hà, anh đã đồng ý cho em ra ngoài làm việc, em cũng nên tự giác một chút, đừng đi quá xa anh.”

Cài xong, hắn buông tay xuống, xoa đầu tôi: “Đợi anh về.”

Tôi đi đến bên cửa sổ, đợi hắn lái chiếc G-Wagon ra khỏi cổng, tôi cũng xuống lầu lái chiếc xe thể thao nhỏ của mình ra ngoài nhận đơn.

May mà đã đăng ký làm tài xế công nghệ từ trước.

Chuyến đầu tiên lại nhận ngay trúng Anthony.

Hai chúng tôi, một trong xe một ngoài xe, trố mắt nhìn nhau.

Chiếc xe chuyên dụng của Anthony bị hỏng giữa đường, đơn này là do tài xế của anh ta đặt giúp.

Anh ta nhìn tôi và chiếc xe từ trên xuống dưới: “Cô xin nghỉ để chạy xe dịch vụ à?”

Tôi hơi lúng túng: “Vâng, thỉnh thoảng cũng phải thay đổi tâm trạng một chút. Mời sếp Anthony lên xe, chuyến này tôi không lấy tiền của sếp đâu.”

Anh ta ngồi vào xe: “Câu này nghe còn lọt tai. Đưa tôi ra sân bay, thời gian hơi gấp, cô lái nhanh lên một chút.”

“Vâng ạ, mời sếp thắt dây an toàn.”

Tôi nhấn ga phóng như bay, Anthony vừa xuống xe đã phải vịn vào một cái cây nôn thốc nôn tháo: “Cô rốt cuộc… ọe… có bằng lái… xe không vậy…”

Tôi ái ngại vô cùng, vừa vỗ lưng cho anh ta vừa đưa khăn giấy: “Xin lỗi sếp Anthony, bằng lái thì tôi thi từ năm ngoái rồi, nhưng đây là lần đầu tôi chạy xe dịch vụ nên chưa có kinh nghiệm, làm sếp nôn hết cả bánh muffin, sữa lắc, trứng luộc… với cả cà phê sáng nay ra rồi. Lát nữa lên máy bay sếp ăn thêm chút gì nhé…”

Anthony vừa thẹn vừa giận: “Đừng nói nữa! Ọe…”

“Lát nữa sếp nhớ cho tôi đánh giá năm sao nhé.”

“Còn mặt mũi mà đòi năm sao à! Đừng để tôi bắt phải xe của cô lần nữa!”

Chuyến đầu tiên khai trương, doanh thu bằng không, lại còn phải bù thêm tiền xăng và khăn giấy.

Vừa lái xe ra khỏi sân bay thì đánh giá đã tới.

Tôi uể oải bấm vào xem, không ngờ lại là đánh giá năm sao, vị khách ẩn danh này còn bình luận: “Thần xe giáng thế, vững như núi Thái Sơn.”

Tôi đang định cảm ơn lại cho phải phép thì phát hiện đối phương đã chặn tôi rồi.

Hôm đó tôi lại thong thả chạy thêm vài cuốc nữa. Người đi xe hạng sang không nhiều, nhưng giá mỗi cuốc lại cao nhất, cả ngày tính ra cũng kiếm được bốn, năm trăm tệ, mà vẫn không lỡ giờ đón Cư Tục tan học.

Cư Diên vẫn chưa tan làm, cơ hội hiếm có, tôi dẫn Cư Tục đi xem một bộ phim.

Tiêu tiền do chính mình kiếm ra thật là thoải mái.

Xem phim xong, hai mẹ con đang định đi ăn đồ Nhật thì điện thoại của Cư Diên gọi tới: “Hai mẹ con đang ở đâu?”

Tôi đáp: “Ở khu phố thương mại, hôm nay bọn em ăn ngoài, anh tự giải quyết ở nhà nhé!”

Cư Diên nói: “Anh cũng đến, gửi địa chỉ cho anh.”

Con khỉ đầu chó trong lòng tôi gào thét: “Cút đi cho khuất mắt!”

Miệng tôi lại nói: “Biết rồi, bọn em ăn đồ Nhật, anh đến đi.”

Tôi và Cư Tục vừa ngồi vào phòng riêng thì hắn đã vén rèm bước vào.

Vì Cư Diên là người chỉ thích ở nhà, nên cũng làm Cư Tục hiếm khi được ăn ngoài. Con bé rất tò mò về nhà hàng mang phong cách lạ lẫm này, cứ chỉ trỏ lung tung: “Mẹ, cờ… Mẹ, đàn hai dây… Mẹ, ma bay…”

Tôi nói: “Ừm, đó là cờ cá chép Koinobori, đàn shamisen, và chuông gió…”

Chúng tôi gọi một đĩa sashimi tổng hợp và sushi, lại gọi thêm hai bát mì ramen.

Nhân lúc Cư Diên ra ngoài xin yếm ăn cho Cư Tục, tôi phết một lớp mù tạt dày lên miếng sushi, dùng cá sống che lại, rồi xoay mâm đến trước mặt hắn.

Cư Diên quay lại, sau một hồi bận rộn, cuối cùng cũng gắp miếng sushi đó lên.

Ngay khoảnh khắc đưa vào miệng, hai hàng lệ đã tuôn ra như suối từ mắt hắn, hắn vội bịt miệng lao ra khỏi phòng.

Bình Luận (0)
Comment