Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 373

Trên đường về nhà, tôi bảo Cư Diên ghé qua tiệm tóc giả, mua một túi dụng cụ và một cái đầu ma-nơ-canh trông hao hao Anthony.

Cư Diên thấy tôi ôm khư khư cái đầu ma-nơ-canh trong xe, liền cầm lấy túi đồ nghề ném ra ghế sau.

Răng cửa của Cư Bảo Các đã được gắn lại chắc chắn, cậu ấy đã ra nước ngoài từ tuần trước.

Cậu ấy và Vincent vừa đi, dì Trương trông như người thất tình, cả ngày thơ thơ thẩn thẩn, đến son môi cũng chẳng buồn tô, trông lại càng già đi mấy tuổi. Lúc ăn tối, dì còn làm vỡ mất hai cái đĩa.

Tôi vừa loay hoay với cái đầu ma-nơ-canh trong phòng ngủ vừa nói: “Dì Trương trước giờ toàn chăm sóc Cư Bảo Các, bây giờ cậu ấy đã có quản gia đi theo rồi. Dì cũng lớn tuổi, để dì tự mình quán xuyến cả căn nhà này chắc chắn sẽ rất vất vả. Hay là chúng ta tìm một người giúp việc khác, để dì Trương nghỉ hưu danh dự đi.”

Cư Diên nói: “Được thôi, nhưng tìm người cũng cần chút thời gian, tạm thời cứ để vậy đã.”

“Ồ.”

Hắn ta mới không nỡ để bà lão trung thành này về hưu đấy chứ!

Cư Diên nằm trên giường một lúc rồi ngồi dậy: “Rốt cuộc em còn định loay hoay với cái thứ đó đến bao giờ?”

Hai tay tôi dính đầy sáp vuốt tóc, vừa xem video vừa học tạo kiểu: “Anh cứ ngủ trước đi, không cần quan tâm đến em đâu. Nếu thấy ồn thì em ra ngoài làm.”

“Em vẫn muốn tiếp tục chải đầu cho hắn ta à?”

“Anh ta là sếp của em, anh ta bảo em làm gì thì em phải làm nấy.”

Cư Diên nghiến răng kèn kẹt, tôi biết rõ hắn rất muốn nói câu “Thế hắn bảo em lên giường thì em cũng lên à”, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế được, kéo chăn nằm xuống.

Tôi dùng chiếc lược đuôi nhọn khều nhẹ mớ tóc giả, thầm nghĩ nếu hắn thực sự nói ra câu đó, thì cao thấp gì hôm nay tôi cũng phải dùng cái đầu ma-nơ-canh này nện cho hắn vỡ đầu chảy máu.

Vốn dĩ tôi đã có một công việc tử tế ở Đế Đô, và một đám cưới hoành tráng được bạn bè người thân chúc phúc.

Chính hắn đã hủy hoại mọi thứ của tôi.

Hắn có tư cách gì mà nói này nói nọ với tôi.

Hôm sau, hơn sáu giờ tôi đã lái xe đến công ty, đi thẳng đến phòng nghỉ riêng và bắt đầu cọ rửa cái bồn rửa mặt kinh tởm kia.

Từ sau khi người EA trước nghỉ việc, cuộc sống cá nhân của Anthony trở nên hỗn loạn như một nồi cháo heo. Ở ngoài còn cố tỏ ra giống người, nhưng hễ về văn phòng là lại bừa bộn không chịu nổi.

Cọ sạch bồn rửa mặt, tâm trạng tôi cũng sảng khoái hơn hẳn.

Vừa bước ra khỏi phòng nghỉ, tôi liền chạm mặt Anthony đang vịn tường đứng ở ngoài.

Bên ngoài không bật đèn, chỉ có ánh sáng ban mai âm u hắt vào, soi bóng hắn trông như một con ma, dọa tôi suýt nữa thì trẹo chân: “Anh đến từ bao giờ thế!”

Anthony nói: “Tối qua tôi ngủ ở sofa ngoài này… Cô đến sớm thế làm gì?”

“Đương nhiên là để gìn giữ hình tượng cho anh rồi.” Tôi ghé sát lại ngửi ngửi, rồi phẩy phẩy tay trước mũi, “Anh vào tắm rửa đi đã, người có mùi rồi kìa. Tôi đi mua bữa sáng cho anh, anh muốn ăn gì? Có dị ứng với thứ gì không?”

“Không, cô cứ xem mà mua, có cà phê là được.” Anthony bước vào trong.

Tôi dựa theo thực đơn mua cho anh ta bánh mì nguyên cám kẹp rau và trứng luộc, còn mình thì mua một cái bánh bao con heo. Trong lúc chờ đồ ăn, tôi đặt cà phê, lúc về thì tiện đường ghé lấy luôn.

Lúc đi thang máy, tôi vội vàng ăn hết cái bánh bao. Khi đến văn phòng, Anthony đã tắm xong, thay quần áo sạch sẽ. Trong lúc anh ta ăn sáng, tôi lại sắp xếp lịch trình trong ngày, lọc email, rồi giúp anh ta hẹn bác sĩ tư cho buổi tối.

Cái gã này đã thức khuya đến mức loét cả dạ dày, trong ngăn kéo lúc nào cũng có thuốc đau dạ dày, trong túi tôi cũng phải thủ sẵn mấy lọ.

Phần ăn sáng của anh ta không nhiều, có nhân đôi lên tôi cũng ăn hết được.

Vậy mà một người đàn ông to cao như thế lại ăn thừa đến một nửa.

Ăn xong cũng gần đến giờ họp buổi sáng, lần này anh ta không bắt tôi làm tóc.

Tay nghề tôi còn non nên cũng không dám mạo muộn, chỉ giúp anh ta sửa sang lại quần áo, che đi quầng thâm mắt.

Anthony tự làm kiểu tóc giống hệt hôm phỏng vấn tôi rồi đi họp.

Tôi đứng ngoài phòng họp, không nhịn được mà dựa vào tường, lấy tập tài liệu che mặt ngáp một cái.

Làm EA đúng là không dễ dàng gì, một buổi sáng bận tối mắt tối mũi như đi đánh trận, đúng là tiền bán mạng mà.

Tên sếp chó chết còn trừ của tôi năm trăm tệ, mẹ kiếp.

Bà đây sẽ âm thầm học tạo mẫu tóc, sau đó sẽ làm lóa mắt tất cả các người!

Bình Luận (0)
Comment