Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 372

“…Chải đầu?”

Công việc của tôi bao gồm cả cái này nữa ư?

Tôi lôi điện thoại ra tìm kiếm: “EA có cần chải đầu cho sếp không? Có bị tính là quấy rối t*nh d*c nơi công sở không?”

Anthony ghé sát lại xem cùng tôi: “Có tính không?”

Tôi lướt xuống dưới, tất cả các câu trả lời đều rất mập mờ, không có câu nào nói thẳng là “có”.

Anthony chỉ vào một dòng “Giữ gìn hình tượng cho sếp là một trong những trách nhiệm của EA”, rồi nói: “Vậy cô qua đây giữ gìn hình tượng của tôi đi.”

Nói xong anh ta liền ngồi xuống sô pha, nghiêng đầu chờ tôi giữ gìn.

Tôi đành cất điện thoại, đi vào phòng nghỉ phía sau tìm lược và sáp vuốt tóc của anh ta.

Vừa bước vào, tôi đã thấy ghét.

Người này đúng là bẩn từ trong ra ngoài, trên bồn rửa tay toàn là tóc vụn, chiếc lược dính đầy sáp vuốt tóc nhớp nháp, còn gãy mất một cái răng.

Tôi rửa sạch sẽ đống dụng cụ, lúc đi ra thì phát hiện Anthony đã nghiêng đầu ngủ mất rồi.

Lúc thực tập, tôi nghe các tiền bối nói, nhà Anthony cũng là cổ đông lớn của công ty, cổ phần ngang ngửa với nhà họ Cư. Anh ta thừa kế cổ phần của cha mình, tuổi còn trẻ đã trở thành thành viên hội đồng quản trị, cha anh ta còn liên kết với hội đồng quản trị để bác bỏ mọi ý kiến phản đối, đưa anh ta lên làm COO.

Để khiến phe đối lập phải câm miệng, cũng là để chứng minh bản thân, ngày nào Anthony cũng dậy từ lúc gà gáy, dùng cà phê để cứu mạng, tạo ra những thành tích đáng nể, cũng khiến cho ba đời trợ lý phải nghỉ việc.

Tôi là người thứ tư.

Tiền bối nói: “Thảo nào cậu ta lại giữ cô lại, trông cô bền bỉ hơn mấy người trước nhiều.”

Là một phú nhị đại, để giữ được gia nghiệp cũng thật không dễ dàng.

Ngày nào Anthony cũng hành hạ bản thân như người ta huấn luyện chim ưng vậy.

Cư Bảo Các còn nhỏ như vậy đã phải đến Thụy Sĩ học trường quốc tế.

Tôi bước tới lay anh ta: “Tổng giám đốc An?”

Anthony nhắm mắt nói lơ mơ: “Cô cứ giữ gìn đi… đến giờ họp thì gọi tôi…”

“Ồ.”

Tôi không biết dùng sáp vuốt tóc, bèn dùng lược chấm vào rồi chải cho anh ta, chẳng mấy chốc đã khiến cả cái đầu anh ta bóng loáng.

Rẽ ngôi lệch thì giống gay, mà rẽ ngôi giữa thì trông như Hán gian.

Sắp đến giờ họp rồi, gội đầu lại cũng không kịp, tôi chỉ đành chải cho anh ta kiểu ngôi lệch, rồi thấp thỏm lo âu gọi anh ta dậy: “Tổng giám đốc An, dậy đi anh.”

Anthony mở mắt đứng dậy, hai tay dang sang hai bên: “Chỉnh lại quần áo cho tôi, rồi dặm thêm ít kem che khuyết điểm, che quầng thâm mắt đi.”

Tôi nhìn cái đầu của anh ta: “Hay là anh soi gương đi? Tôi không rành dùng sáp vuốt tóc lắm.”

Anh ta nói: “Không cần đâu, tôi tin cô.”

“…Được thôi.”

Chỉnh trang xong xuôi, tôi theo anh ta đi họp giao ban.

Tôi và các trợ lý của những lãnh đạo cấp cao khác cùng đứng bên ngoài phòng họp, Cư Diên đã được thăng chức cũng dẫn theo cậu EA của mình đi tới.

Lúc đi ngang qua tôi, bước chân anh hơi khựng lại.

Tôi cứ tưởng anh định chào hỏi mình, vội vàng cúi đầu mở tập tài liệu ra xem bừa.

Anh im lặng đi qua.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Họp xong, Anthony là người đầu tiên bước ra khỏi phòng họp, tức tối chỉ vào tôi: “Cô, cô, cô, cô, cô…”

Biểu cảm này mà đi với kiểu tóc này, trông cứ như một bà thím già.

Tôi dùng tập tài liệu che nửa mặt: “Tổng giám đốc An…”

Bên cạnh vẫn còn không ít trợ lý, các lãnh đạo cấp cao khác cũng đã bước ra.

Anh ta hạ tay xuống, hậm hực bỏ đi, tôi lóc cóc đi theo sau.

Về đến nơi quả nhiên bị mắng cho một trận, còn nói tôi “mắc lỗi trong công việc”, trừ năm trăm tệ.

Sau khi tan làm, tôi vừa ngồi lên chiếc G-Wagon, Cư Diên đã nói: “Trên người em có mùi sáp vuốt tóc của hắn, hai người đã làm gì trong văn phòng?”

Tôi ném túi ra ghế sau: “Thì giữ gìn hình tượng cho sếp chứ sao, giữ gìn không tốt còn bị trừ tiền.”

Cư Diên nói: “Đầu của hắn là em chải à? Sao hắn lại bắt em làm việc này?”

Tôi bực bội nói: “Sao em lại không thể làm việc này? Em là người cao sang lắm hay sao? Giữ gìn hình tượng cho sếp không phải là việc trong phận sự của em à? Cứ hỏi hỏi hỏi suốt ngày, lo lái xe của anh đi!”

Bình Luận (0)
Comment