Cư Diên tan làm trở về, sắc mặt không được tốt cho lắm.
Xem ra đã ăn quả đắng rồi.
Dù sao thì cũng chưa được thăng chức.
Tôi nói: “Cứ để em đi đi? Dù sao làm việc cho ai cũng như nhau, chúng ta cũng có thể cùng đi làm cùng tan sở, em không muốn cả ngày ở nhà lái xe xem TV đâu.”
Anh đưa tay ra: “Đưa tin nhắn thông báo cho anh xem.”
Tôi đưa điện thoại cho anh.
Sau khi xem tin nhắn thông báo phỏng vấn cuối cùng, anh trả lại điện thoại cho tôi: “Cậu ta không ưa anh, anh không muốn để em chịu khổ dưới trướng cậu ta.”
Ngày nào cũng phải đối mặt với cái bản mặt già của anh đã là cái khổ lớn nhất rồi!
Tôi nói: “Không đi thì thôi vậy, em ra ngoài chạy xe công nghệ cũng kiếm được tiền, đeo khẩu trang vào cũng chẳng ai nhận ra em.”
Cư Diên cau mày.
Tôi mở trang đăng ký tài xế: “Em dùng chiếc G-Wagon của anh để chạy xe dịch vụ, chắc chắn sẽ có rất nhiều người thích ngồi…”
“Liên Hà!”
Anh giật lấy điện thoại của tôi, tôi lao tới giành lại.
Anh giơ tay lên cao, tôi nhảy lên cũng không với tới, cuối cùng tức đến mức chống nạnh đứng trên sô pha: “Cư Diên, anh cứ bắt nạt em đi! Bắt nạt em chết đi thì anh vui rồi!”
Anh sững người, đột nhiên bước tới ôm chầm lấy tôi, sức mạnh lớn đến nỗi suýt làm gãy eo tôi.
Tôi dùng sức đẩy vai anh nhưng không đẩy được, anh vùi đầu vào ngực tôi, một lúc lâu sau mới lí nhí cất lời: “Đừng nói những lời như vậy, em muốn đi thì cứ đi đi.”
Tay tôi từ đẩy chuyển thành níu lấy áo anh: “Thật sao?”
Anh ôm tôi chặt hơn: “…Ừm, đi đi.”
Ngày hôm sau tôi nhận được thư mời nhận việc chính thức, thứ Sáu đến công ty làm thủ tục nhận việc cùng hai trợ lý mới khác.
Ban đầu tôi cứ tưởng có thể trà trộn vào giữa họ để làm giảm nghi ngờ là lính dù, nhưng cả hai người một nam một nữ này đều mang gương mặt tinh anh, tôi đứng đó cứ như con bé xách túi cho họ.
Nhưng các nhân viên cũ nghe nói là Anthony tuyển tôi vào thì đều lộ ra vẻ mặt như đã bừng tỉnh ngộ.
Vì là tuyển dụng từ bên ngoài nên thời gian thực tập được rút ngắn còn hai tháng, tuần đầu tiên chúng tôi tham gia khóa đào tạo chuyên sâu cùng với những người mới khác để làm quen với hoạt động và nghiệp vụ của công ty, tuần thứ hai thì rời khỏi khóa đào tạo thông thường, đến khu văn phòng của lãnh đạo cấp cao, bắt đầu từ những nhiệm vụ nhỏ như xử lý tài liệu và ghi chép cuộc họp, dần dần chuyển sang quản lý lịch trình và hỗ trợ nghiệp vụ.
Trong thời gian thực tập, lúc phát tài liệu trong phòng họp, tôi đã gặp Cư Diên vài lần, nhưng cả hai đều giả vờ không quen biết nhau.
Ở nơi này tai vách mạch rừng, bớt một chuyện thì hơn.
Hai tháng sau, cả ba chúng tôi đều hoàn thành bài kiểm tra thực tập.
Cuối cùng tôi cũng được đeo thẻ nhân viên chính thức, tự hào đứng trong văn phòng của Anthony: “Tổng giám đốc An, tôi là Liên Hà, Trợ lý điều hành của anh, sau này tôi sẽ hỗ trợ công việc hằng ngày của anh, mong anh sẽ chỉ bảo nhiều hơn, nếu có gì chưa tốt mong anh bỏ qua.”
Anthony lại trở về với mái đầu tổ quạ và quầng thâm mắt như lần đầu gặp mặt, anh ta ngẩng đầu lên từ sau bàn làm việc, thoi thóp ra lệnh đầu tiên: “Đi mua cho tôi một ly cà phê nóng… full đường thêm sữa… nhanh lên…”
Thấy anh ta sắp sập nguồn đến nơi, tôi vội vàng chạy xuống lầu, đến quán cà phê lần trước anh ta đã tới.
Tôi vội vã mang về, anh ta mở nắp uống một hơi cạn sạch, sau đó mềm nhũn duỗi người trên ghế, khoan khoái kêu lên một tiếng “Ây——”.
Tôi đứng bên cạnh nhìn, cảm thấy anh ta chẳng giống một vị COO chút nào.
Anthony chống bàn đứng dậy, vừa tập thể dục buổi sáng vừa hỏi tôi: “Tiểu Liên này, ở đây đã quen chưa?”
Tôi đáp: “Cũng ổn ạ.”
“Đọc lịch trình hôm nay đi.”
Tôi lật sổ ra: “Tám giờ sáng họp giao ban lãnh đạo cấp cao, thảo luận về tiến độ sản xuất của nhà máy mới; mười giờ họp vận hành, thảo luận về vấn đề triển khai hệ thống kiểm tra chất lượng bằng AI; mười hai giờ ăn trưa công việc, họp video với Giám đốc Vận hành khu vực châu Âu…”
Anh ta gãi đầu, bực bội nói: “Ngày nào cũng không có hồi kết… Cô qua đây, chải đầu cho tôi.”