Ở nhà tôi chỉ có ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, ngoài các bữa chính còn lén lút gọi một phần lẩu cay Mala, thêm tê thêm cay, vừa ăn vừa khóc vì sướng, cuối cùng cũng hồi phục lại trước buổi phỏng vấn cuối cùng.
Sáng thứ Ba, tôi đến công ty để tham gia vòng phỏng vấn cuối.
Tôi ngồi trên hành lang, nhìn từng người phỏng vấn một đi vào, trong lòng không hề hoang mang.
Cư Diên nói hôm nay anh sẽ phỏng vấn tôi, nếu tình hình không ổn thì tôi sẽ hy sinh sắc đẹp.
Lúc được gọi tên, tôi rất bình tĩnh tháo khẩu trang bước vào, kết quả lại nhìn thấy một người đàn ông xa lạ!
Trời sập rồi!
Cư Diên chết ở xó nào rồi?
Chẳng lẽ đến cửa ải cuối cùng này anh lại chơi trò rút củi dưới đáy nồi với tôi đấy chứ!
Cửa đã đóng lại, tôi còn chạm mắt với người phỏng vấn, muốn đi cũng đã muộn, chỉ đành cứng rắn bước vào chào hỏi: “Chào anh.”
Người phỏng vấn là một người đàn ông trẻ tuổi, tóc rẽ ngôi sang hai bên, được vuốt sáp bóng loáng không một sợi thừa.
Anh ta cúi đầu nhìn vào hồ sơ của tôi: “Chào cô Liên, mời ngồi, tôi là người phỏng vấn cô, Anthony.”
Tôi ngồi xuống, anh ta cũng không ngẩng đầu lên, chỉ ra vấn đề một cách sắc bén: “Trường đại học của cô là Vân Đại, có thể đi đến vòng cuối cùng, chắc hẳn phải có điểm gì hơn người nhỉ?”
Tôi nói: “Cũng không thể nói là hơn người, những người phỏng vấn trước đã công nhận năng lực của tôi, tôi nghĩ mình khá phù hợp với công việc này.”
Anh ta cười một tiếng rồi ngẩng đầu lên, sau đó nhướng mày: “Là cô à.”
“Hả?”
Tim tôi đập thình thịch.
Chẳng lẽ là cái video kia…
Anh ta nói tiếp: “Hôm đó cô đã cho tôi mượn một trăm tệ.”
Tôi kinh ngạc nhìn anh ta, một lúc sau mới nhận ra đây là cái gã khổ sở dùng cà phê để cứu mạng vào hôm phỏng vấn đầu tiên: “A! Anh… sao anh lại trở thành người phỏng vấn tôi rồi?”
Anthony thấy tôi đã nhận ra anh ta thì thả lỏng hơn nhiều, đặt hồ sơ lên bàn rồi vươn vai một cái: “Tôi là COO của công ty, cô đến phỏng vấn vị trí Trợ lý điều hành (EA) cho tôi đấy.”
Tôi nói: “Không phải các anh tuyển hai EA sao? Người phỏng vấn còn lại đâu?”
“Ở tầng trên.” Anh ta cười gian một tiếng, “Cô và Cư Diên có quan hệ gì?”
“Ờm, Cư Diên là ai cơ…”
Anh ta vừa bực vừa buồn cười nói: “Được rồi, tôi biết cậu ta giúp cô đi cửa sau rồi, nếu không hồ sơ của cô đã bị loại từ vòng gửi xe.”
Tôi chắp hai tay lại: “Tổng giám đốc An, một trăm tệ kia anh không cần trả đâu, cho tôi một cơ hội được không?”
Anh ta gật đầu: “Đương nhiên là được. Hôm đó cô là người duy nhất cho tôi mượn tiền, tôi nên trả lại ân tình này.”
Sau đó, anh ta nghiêm túc hỏi một vài câu hỏi chuyên môn, còn đưa ra hai tình huống mô phỏng sự cố đột xuất.
Nhân đây xin cảm ơn Vincent.
Sau khi phần hỏi đáp kết thúc, Anthony thẳng thắn nói với tôi: “Biểu hiện của cô không được xem là xuất sắc, nhưng hơn ở chỗ mọi thứ đều chỉn chu, không mắc lỗi. Nếu cô đồng ý giảm mức lương tháng, tôi có thể cân nhắc để cô làm EA của tôi.”
Tôi ngẩn người.
Không phải làm EA cho Cư Diên, mà là EA của anh ta?
Tôi nói: “Hay là anh bàn bạc với anh ấy một chút nhé?”
Anthony cười xấu xa: “Cậu ta bây giờ còn chưa được thăng chức, cấp bậc của tôi cao hơn, tôi nói là được. Nếu cô không đồng ý, tôi sẽ loại cô.”
“Đừng mà Tổng giám đốc An! Tôi đồng ý với anh!”
Anh ta lấy hồ sơ của tôi đặt sang một bên: “Được, cô về chờ thông báo nhé!”
Vừa bước ra khỏi phòng phỏng vấn, Cư Diên đã gọi cho tôi: “Em đang ở đâu? Anh đợi em cả buổi rồi.”
Tôi méo xệch mặt mày nói với anh: “Em đi nhầm tầng, bị COO của công ty các anh phỏng vấn rồi. Anh ta nói anh ta biết chuyện của chúng ta, phỏng vấn xong bảo em về chờ thông báo.”
“Anthony?”
“Vâng.”
“Biết rồi, anh đi thương lượng với cậu ta.”
Nói xong anh liền cúp máy.
Dưới lớp khẩu trang, tôi nở một nụ cười gian ác.
Cư Diên ơi là Cư Diên, không ngờ chứ, anh cũng có ngày bị người khác hớt tay trên!