Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 369

Kết quả tái khám của mẹ tôi rất tốt.

Trưa về nhà, Tiểu Cầm nấu cơm, cô bé để ý đến khẩu vị của từng người, quả thực là một người giúp việc rất chu đáo.

Cô bé không có bằng cấp ba, nhưng đã tốt nghiệp cấp hai được ba năm, có thể tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học cho người trưởng thành năm nay, hễ rảnh là lại học thuộc công thức, học thuộc từ vựng, không ngồi lê đôi mách với dì Trương, là một cô gái rất cầu tiến.

Dì Trương ở nhà tôi, mẹ tôi không ưa, Tiểu Cầm không đoái hoài, Cư Bảo Các thì đã quen với Vincent nên cũng chẳng coi dì ra gì.

Dì còn cô đơn hơn cả chiếc Tiểu Điền dưới lầu.

Ở lại nhà một đêm, hôm sau mẹ tôi bảo Tiểu Cầm mua bữa sáng đặc sản địa phương về, rồi tôi lại dẫn theo cái đuôi này ra sân bay, tất bật như đánh trận mà quay về Vân Thành.

Vừa ra khỏi sân bay, tôi đã nhìn thấy gương mặt Cư Diên.

Anh ta đứng giữa đám người đến đón, lạc lõng với đám đông xung quanh, dáng vẻ u ám lạnh lẽo, như một vị thần chết.

Trong tai tôi bỗng vang lên tiếng ù ù rõ rệt, rồi hai mắt tối sầm lại, ngã gục xuống.

Trong cơn mơ màng, tôi thấy Cư Diên trèo qua lan can, lao về phía tôi.

Tại trạm cấp cứu sân bay, tôi từ từ mở mắt, cảm thấy toàn thân rã rời, còn đang phải thở oxy.

Phản ứng đầu tiên của tôi là: Mình cũng bị giai đoạn cuối rồi sao?

Cái họ Cư này đúng là có độc mà!

Cư Diên thấy tôi tỉnh lại, đưa tay sờ trán tôi.

Tôi phải cố gắng hết sức mới không gạt tay anh ta ra.

Tôi yếu ớt hỏi: “Em sắp chết rồi à?”

Cư Diên nói: “Em chỉ bị say máy bay thôi.”

Thì ra là say máy bay.

Tôi tháo mặt nạ dưỡng khí ra ngồi dậy, ngoài chóng mặt và mệt mỏi ra thì không có gì khó chịu khác.

“Cư Tục và Cư Bảo Các đâu rồi?”

“Anh bảo dì Trương đưa chúng về nhà trước rồi.” Anh ta nói, “Em yếu quá, chúng ta vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe tổng quát đi.”

Tôi nói: “Không cần đâu, về nhà hầm con gà tẩm bổ là được, bay hai ngày liên tiếp mệt thật đấy.”

Tuyệt đối không thể đến bệnh viện với anh ta.

Nếu bị phát hiện ra năm ngoái tôi từng phá thai, thì mạng của anh Khởi coi như xong.

Cư Diên ngồi xổm xuống mang giày cho tôi: “Sức khỏe kém như vậy, chuyện công việc cứ tạm hoãn lại đã.”

Một câu nói của anh ta làm tôi sợ đến tỉnh cả người.

Tôi túm lấy tóc anh ta: “Anh đã hứa với em rồi, định nuốt lời phải không?”

“… Được, nhưng mấy ngày nay em phải nghỉ ngơi cho khỏe.”

Tôi buông tóc anh ta ra, mềm oặt dựa vào vai anh ta: “Em không đi nổi nữa, anh cõng em đi.”

Cư Diên quay người lại, cõng tôi lên.

Về đến nhà, anh ta vẫn không yên tâm, vừa chỉ đạo dì Trương đi hầm canh, vừa gọi điện cho bác sĩ, bảo ông ấy đến một chuyến.

Bác sĩ xách hộp thuốc đến kiểm tra, tôi lo lắng đến tột độ.

May mà ông ấy không có hỏa nhãn kim tinh, khám xong xuôi chỉ nói rằng tôi đúng là bị say máy bay do cơ thể suy nhược.

Cư Diên lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vừa về đến phòng ngủ đã nói với tôi: “Xem ra buổi tối phải tiết chế một chút rồi.”

Tôi đáp: “Haiz, đúng vậy…”

Cuối cùng cũng có lý do chính đáng để bãi công rồi.

Buổi chiều, Cư Tục và Cư Bảo Các vào thăm tôi, Cư Tục còn khóc một trận, cuối cùng bị Cư Bảo Các kéo đi, nói là không được làm ảnh hưởng đến tôi nghỉ ngơi.

Tôi ngủ một cách mê man.

Lúc ăn tối, dì Trương hầm một nồi canh gà ác đương quy đảng sâm nóng hổi, Cư Diên múc một bát lớn mang lên.

Thịt gà trong bát đen sì, tôi húp vài miếng canh đã thấy no.

Cư Diên thấy tôi còn thừa nhiều, bèn hỏi: “Em có muốn ăn vặt ở chợ đêm không? Nộm, hay lòng xào? Anh đi mua.”

Dạ dày không tốt, có mua đồ về cũng chỉ lãng phí, tôi lắc đầu nói: “Không cần đâu, em không muốn ăn.”

Cư Diên bưng bát canh đi, bảo tôi nằm xuống nghỉ ngơi.

Tôi cuộn mình trong chăn, nặng nề nhắm mắt lại.

Một lúc sau lại mở mắt ra.

Chắc chắn là do thức ăn nhà họ Cư cho quá ít muối!

Vốn dĩ tôi đã ăn ít, miệng còn nhạt phèo, không suy nhược mới là lạ.

Bình Luận (0)
Comment