Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 368

Tôi quay lưng về phía anh ta, không nói lời nào.

Cư Diên hỏi: “Giận rồi à?”

Tôi đáp: “Không có!”

Anh ta xoay vai tôi lại, rồi cúi đầu xuống, mặt đối mặt nhìn tôi: “Được, anh không về, nhưng em phải đưa Cư Tục và Cư Bảo Các theo, còn có cả dì Trương nữa.”

Tôi nói: “Vậy cũng được.”

Sát thương của ba người này cộng lại cũng không bằng một mình anh ta.

Anh ta một tay v**t v* mặt tôi, ngón cái xoa nhẹ lên má, rồi đứng dậy định đi tắm.

Tôi vòng tay ôm lấy cổ anh ta: “Này, buổi phỏng vấn của em có qua được không?”

Cư Diên hai tay chống lên gối: “Em gọi tôi là gì?”

Tôi nói: “Ông chủ…”

“Sai rồi.”

Tay tôi di chuyển đến d** tai anh ta, vừa xoa vừa nói: “Chồng ơi… ưm…”

Anh ta cúi xuống hôn, day nghiến môi tôi đến phát đau.

Thứ Sáu có thông báo, tôi đã qua vòng phỏng vấn đầu tiên, chiếc G-Wagen thoát một kiếp nạn.

Tôi thu dọn hành lý, lại nựng nịu Cư Diên một phen, hôm sau liền dẫn theo một lớn hai nhỏ, rầm rộ bay về quê cũ.

Mẹ tôi nhận được tin, đã đợi sẵn ở dưới lầu từ sớm. Thấy cái đuôi dài ngoằng phía sau tôi, sắc mặt bà trông khó coi.

Nhưng Cư Tục thì một tiếng “bà ngoại”, hai tiếng “bà ngoại”, Cư Bảo Các cũng “mẹ Đinh, mẹ Đinh” gọi bà, thằng bé còn mang cả tiền vàng mã cho bố và chị tôi để đốt vào dịp Thanh minh, mẹ tôi cũng không thể đuổi nó ra ngoài được.

Dì Trương xách túi lớn túi bé, một tiếng “thông gia” vừa thốt ra, tôi liền nhắc dì: “Dì Trương, mẹ cháu không ưa Cư Diên, dì đừng gọi bà là thông gia nữa, bà không thích nghe đâu.”

Dì Trương lắc đầu thở dài, cho rằng mẹ tôi đúng là ở trong phúc mà không biết hưởng phúc.

Lần trước dì đến đây, chỉ mời Cư Tục ăn một cây kem ốc quế, lần này đường hoàng bước vào nhà, dì đặt đồ xuống, vừa thay giày vừa cảm thán: “Căn nhà nhỏ này trang trí đẹp ghê, ở dưỡng già là hợp lý nhất. Cả căn này hết bao nhiêu tiền thế?”

Tôi nói: “Bao gồm cả nội thất hoàn thiện, cũng mấy trăm nghìn tệ rồi ạ.”

Dì Trương chép miệng: “Chậc chậc, Tiểu Hà cháu xem, Cư Diên thật lòng tốt với cháu biết bao! Cháu đã kiện nó ra tòa rồi mà nó vẫn bỏ tiền ra mua nhà cho nhà cháu…”

Mẹ tôi nghe thấy, không nhịn được nữa liền nói: “Căn nhà này không có nửa xu quan hệ gì với nó hết! Đây là tiền bố con bé dùng mạng đổi lấy đấy!”

Dì Trương giật mình, thấy mẹ tôi thật sự tức giận, dì ta cũng không dám hó hé nữa.

Sau khi tôi đi, chiếc Tiểu Điền không có ai lái, cứ cô đơn đậu dưới lầu.

Tôi lái xe đưa mẹ đến bệnh viện trước, Cư Bảo Các và Tiểu Cầm đi cùng bà, sau đó tôi lại đưa Cư Tục và dì Trương đi rửa xe và bảo dưỡng.

Vốn dĩ tôi chỉ muốn đưa Cư Tục đi, nhưng dì Trương nhất quyết đi theo, sợ tôi phản bội Cư Diên.

Trung thành với nhà họ Cư đến mức này, thảo nào Cư Diên không thèm so đo tật táy máy của dì ta.

Chúng tôi ngồi trong tiệm sửa xe uống trà sữa, dì Trương bắt đầu ôn lại chuyện xưa, từ lần đầu gặp mặt ở phố thương mại, mãi cho đến ngày tôi và Cư Diên đăng ký kết hôn.

Lúc này tôi mới biết Cư Diên giỏi ngụy trang đến mức nào.

Anh ta làm chuyện xấu về cơ bản sẽ không để người nào khác ngoài đương sự biết.

Dì Trương đến giờ vẫn nghĩ Cư Diên chăm sóc tôi là vì Vân Trang gửi gắm lúc lâm chung.

Còn tôi sinh con là vì tiền, tôi kiện anh ta là vì tiền, tôi gả cho anh ta lại càng là chim sẻ hóa phượng hoàng, một bước lên trời.

Vụ MV đó, dì ta hoàn toàn không nghĩ đến Cư Diên, cứ một mực nói là do nhà họ Yến cây to đón gió, làm liên lụy đến tôi.

Khen Cư Diên xong, dì ta lại dò hỏi: “Tiểu Hà, cháu và nhà họ Yến đã cắt đứt hẳn chưa? Hai anh em nhà đó không tìm cháu nữa à?”

Tôi nói: “Không tìm ạ.”

Dì Trương còn muốn hỏi thêm vài câu, nhưng vì uống quá nhiều trà sữa, bụng sôi ùng ục, đành phải vào nhà vệ sinh trước.

Dì ta vừa đi, Cư Tục liền nói: “Mẹ ơi, con nhớ ba rồi… Ba không cần, chúng ta nữa ạ?”

Khó cho con bé là vẫn còn nhớ đến anh Khởi.

Tôi xoa đầu con bé: “Ngoan, đừng nhắc đến ông ấy nữa, nếu không thì người ba hiện tại của con sẽ không tha cho ông ấy đâu.”

Bình Luận (0)
Comment