Tôi theo chỉ dẫn lên tầng phỏng vấn. Trong phòng chờ đã có khá nhiều ứng viên rồi, ai nấy đều ăn mặc bóng bẩy, trẻ trung xinh đẹp, vừa nhìn đã biết là kiểu kẻ thắng trong đời được nuôi nấng trong nhung lụa.
Con trai thì tinh tế đến đế giày, con gái thì chau chuốt đến từng sợi tóc.
Thật sự muốn quay đầu bỏ đi.
Đây đâu phải là nơi dành cho một đứa thi đại học chưa đến sáu trăm điểm như mình có thể vào…
Nhưng tôi vẫn cắn răng bước vào.
Dù sao thì cũng mất mặt từ lâu rồi, mất thêm lần nữa thì có sao đâu.
Nếu phỏng vấn không qua, tôi sẽ lái chiếc G-Wagen của Cư Diên đi chạy Didi.
Cả một phòng người, chỉ có mình tôi đeo khẩu trang. Bọn họ quay lại nhìn tôi một cái rồi tiếp tục làm việc của mình.
Tôi đeo ba lô, đi đến một chỗ trống ngồi xuống, lấy cuốn sổ nhỏ ra để phân tán sự căng thẳng.
Hai cô gái bên cạnh là bạn học cùng trường danh tiếng ở nước ngoài, họ trò chuyện từ những đêm tán gẫu ở Manhattan đến ngọn gió ở Melbourne, nghe mà tôi ngẩn cả người.
Dù cao thủ nhiều vô kể, nhưng nhờ có Vincent giúp đỡ, tôi và HR tuy không thể nói là trò chuyện vui vẻ, nhưng cũng coi như đối đáp trôi chảy.
Tôi đã cố gắng hết sức rồi, tiếp theo phải xem Cư Diên xoay xở thế nào.
Tôi bắt taxi về nhà.
Dì Trương ăn diện lộng lẫy, nhân lúc Cư Bảo Các đang học online trên lầu, dì ấy đang ra sức lấy lòng Vincent đang làm việc ở phòng khách.
Vincent liên tục bị dì Trương làm gián đoạn công việc, vừa muốn lên tiếng lại không muốn làm dì mất mặt.
Mà dì Trương thì bị sắc đẹp làm cho mụ mị đầu óc, hoàn toàn không nhận ra sự nhẫn nhịn của đối phương.
Thấy tôi bước vào, Vincent như nông nô nhìn thấy quân giải phóng, gập laptop lại rồi nhảy dựng lên: “Bà Cư! Bà về rồi! Buổi phỏng vấn của bà có thuận lợi không ạ?”
Tôi nói: “Khá tốt, cảm ơn anh đã giúp tôi luyện tiếng Anh. Cư Bảo Các khi nào tan học vậy?”
Vincent nói: “Còn mười phút nữa ạ. Tôi đã đặt lịch lớp học với giáo viên nước ngoài cho cậu chủ từ chiều hôm nay đến thứ Sáu, lát nữa tôi sẽ gửi thời khóa biểu vào email gia đình. Tôi còn có chút việc, hai hôm nay sẽ không qua nữa, bài vở của cậu chủ phiền bà và ông Cư để tâm nhiều hơn.”
Dì Trương thất vọng nói: “Cậu có việc gì vậy?”
Vincent đáp: “Một vài việc riêng ạ. Xin phép đi trước.”
Dì Trương nói: “Đi ngay à? Không ở lại ăn bữa trưa sao?”
“Không cần đâu ạ! Cảm ơn nhiều!”
Anh ta xách cặp tài liệu lên rồi chuồn thẳng.
Dì Trương nhìn bóng lưng anh ta, mê mẩn nói: “Đẹp trai, thật là đẹp trai.”
“Ờ… Dì Trương, hình như có cái gì đó bị khê rồi ạ.”
Dì Trương như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, lao vào bếp: “Ối dồi ôi, canh gà nhân sâm!”
Sát thương của kiểu đàn ông trưởng thành chín chắn đối với các dì lớn tuổi thật sự không phải dạng vừa.
Buổi tối Cư Diên trở về, tôi cũng không hỏi anh ta về chuyện phỏng vấn.
Phỏng vấn không qua, tôi sẽ ngủ riêng với anh ta.
Anh không nỗ lực, tôi cũng chẳng buồn cố.
Cả nhà đang yên lặng ăn cơm, tôi nói: “Cuối tuần này em muốn về quê một chuyến, đi cùng mẹ em tái khám.”
Cư Diên dừng đũa: “Anh đi cùng em.”
Cư Tục và Cư Bảo Các cũng giơ tay: “Còn có con, còn có con.”
Tôi nhìn ba người họ Cư bên cạnh, thở dài: “Mọi người đừng đi thì hơn, sức khỏe bà không tốt, không chịu được kích động đâu.”
Cư Diên tiếp tục gắp thức ăn: “Anh đợi em ở ngoài, không vào nhà.”
Con khỉ đầu chó trong lòng tôi hét lên một tiếng “Aaaa”.
Tôi về quê một chuyến thì bay đi mất được hay sao?
Cứ sợ tôi tranh thủ mọi cơ hội để ngủ với thằng họ Yến đến thế à?
Hôm đó anh ta sỉ nhục tôi như một con chó, tôi dám không nhớ hay sao!
Tôi còn nghi ngờ anh ta bị mất trí nhớ, đã quên sạch những chuyện xấu xa mình từng làm rồi.
“Vậy thì anh cứ đi đi! Em ăn no rồi.”
Tôi đặt bát đũa xuống, về phòng, bực bội nằm vật ra giường.
Cuối cùng tôi đã hiểu tại sao mỗi lần tức giận là mẹ tôi lại về phòng nằm trên giường.
Tức đến chóng cả mặt.
Một lát sau, Cư Diên đi vào, ngồi xuống mép giường vỗ vai tôi.