Buổi tối dùng bữa ở nhà.
Tôi cùng Cư Tục làm thủ công một lúc, chơi đồ chơi một lát, con bé liền dụi mắt buồn ngủ.
Chúng tôi cùng nhau đánh răng, tắm rửa, rồi lại nằm trên giường kể chuyện trước giờ đi ngủ. Lát sau, cô nhóc đã nghiêng cái đầu nhỏ nhắn vào lòng tôi thiếp đi.
Tôi đặt quyển truyện xuống, đắp chăn cho con bé rồi nhẹ nhàng đứng dậy.
Vừa về đến phòng ngủ chính, Cư Diên đã tắm xong bước ra từ phòng tắm, thuận tay ôm lấy eo tôi.
Trên người anh thoang thoảng hương thơm ẩm ướt, anh cúi đầu hôn nhẹ lên má tôi: “Cư Tục ngủ rồi à?”
“Vâng.”
Tôi mặc cho anh hôn, giọt nước trên tóc anh nhỏ vào trong cổ áo tôi, lành lạnh trượt xuống.
Anh ôm tôi ngã xuống giường, có chút ngượng ngùng nói nhỏ: “Liên Hà, xoa tai.”
Tôi liền đưa tay ra xoa cho anh.
Hơi thở của anh trở nên nặng nề hơn, anh áp mặt vào lòng tôi, siết chặt lấy eo tôi.
Tôi nhìn vành tai dần chuyển sang màu hồng trong tay mình, đột nhiên lại thèm ăn gỏi tai heo.
Tuy rằng chỉ cần tôi mở miệng, khả năng cao là sẽ được ăn, nhưng đã đánh răng rồi, vẫn là không nên ăn nữa.
… Không được, càng nghĩ càng thèm.
Từ sau khi quán ăn của chị Dung đóng cửa, tôi không còn được ăn món gỏi nào nữa.
Tôi gỡ mặt anh ra khỏi lòng mình: “Cư Diên, em đói, muốn ăn gỏi tai heo.”
“…”
Vẻ dịu dàng trên mặt anh thoáng chốc tan thành mây khói, có thể thấy anh hơi khó chịu, nhưng vẫn bò dậy, xuống giường thay quần áo: “Chúng ta ra chợ đêm bãi biển đi, ở đó có bán.”
“Vâng.”
Xe vẫn là tôi lái.
Lái xe nhanh rất dễ gây nghiện. Trước đây tôi luôn lái xe rất đúng quy củ, tuyệt đối không vượt quá tốc độ, nhưng chiều nay phóng một vòng trong thành phố, cảm giác không ngừng vượt lên, vun vút như gió lốc ấy thực sự rất giải tỏa.
Có điều, càng đến gần chợ đêm lại càng kẹt xe, tôi biết ý giảm tốc độ, đỗ xe ở bãi gần đó rồi cùng Cư Diên đi bộ vào chợ.
Đi được một đoạn, anh nắm lấy tay tôi.
Tôi cũng không giằng ra.
Năm mới vừa qua hơn một tháng, trời vẫn còn rất lạnh, chợ đêm chủ yếu bán đồ ăn nóng, hơi nóng bốc lên khắp nơi.
May là món gỏi vẫn chưa tuyệt tích. Ngoài món tai heo đã lâu không gặp, tôi còn mua đậu hũ thối, lòng xào và bánh sầu riêng.
Không phải tôi cố tình mua những món nặng mùi này, hoàn toàn chỉ là trùng hợp.
Cơm ở nhà họ Cư quá lành mạnh, nhưng đồ lành mạnh thì thật sự không ngon lắm, bây giờ tôi chỉ muốn ăn chút đồ rác rưởi không tốt cho sức khỏe thôi.
Cư Diên bị những thứ trên tay tôi hun đến nhíu mày, mãi đến khi đi ngang qua một quầy trà chanh tên “Đánh Bầm Dập Bạn Trai Cũ”, anh mới hừ một tiếng rồi mua hai ly.
Chủ quán là một chàng trai trẻ, vừa hay lúc này đang rảnh.
Làm xong trà chanh cho chúng tôi, cậu ấy cầm máy ảnh Polaroid lên nói: “Trai xinh gái đẹp, để tôi chụp cho hai bạn một tấm nhé! Hai bạn trông xứng đôi thật đấy!”
Cư Diên đưa tay ôm tôi vào lòng, không khách sáo đưa ra yêu cầu: “Chụp cả tên quán của cậu vào nhé.”
“Không thành vấn đề!”
Tôi ngẩng đầu hỏi Cư Diên: “Miệng em có dính bẩn không?”
Anh lấy khăn tay ra lau khóe miệng cho tôi: “Sạch rồi.”
Chủ quán bước ra từ sau quầy, chụp xong liền đưa ảnh cho chúng tôi.
Cư Diên cho tôi xem một cái rồi cất vào túi, gật đầu với chủ quán: “Cảm ơn.”
Ăn uống no nê, lúc về là anh lái xe.
Ra ngoài một chuyến, tôi lại phải tắm rửa đánh răng thêm lần nữa. Lúc đi ra thì thấy anh đang tựa vào đầu giường, vừa uống trà chanh, vừa xem tấm ảnh Polaroid.
Thấy tôi ra, anh nhét tấm ảnh vào ví rồi đứng dậy đi đánh răng.
Tôi cầm ví của anh lên, nằm sấp trên giường xem ảnh.
Trong ảnh, tôi và anh nép vào nhau, giống như một cặp tình nhân bình thường không thể bình thường hơn.
Chỉ có điều, trên mặt Cư Diên là nụ cười nhàn nhạt, còn mặt tôi lại chẳng có biểu cảm gì.
Tôi gập ví lại, dùng hai tay kéo khóe miệng mình lên.
Mình phải cười.
Chỉ khi cười, trông mới giống như đã chấp nhận số phận.