Tôi sống một cuộc sống gần như cách biệt với thế giới bên ngoài ở nhà họ Cư.
Không công việc, cũng không bạn bè.
Sau khi Cư Diên và Cư Tục ra ngoài đi làm đi học, tôi và dì Trương ở nhà chỉ biết mắt to trừng mắt nhỏ, đến lúc không trừng nổi nữa thì tôi lại lái xe ra ngoài.
Bây giờ tôi lái xe ngày càng nhanh, có mấy lần rõ ràng đã vượt quá tốc độ, nhưng tôi không nhận được một tờ vé phạt nào, tra bằng lái vẫn còn nguyên điểm.
Siêu năng lực của đồng tiền đúng là hữu dụng.
Cuộc sống cứ bình lặng trôi qua cho đến Tết, Cư Bảo Các về nước.
Cậu nhóc đang học ở một trường quốc tế tại Thụy Sĩ, Tết Nguyên Đán lại trùng với học kỳ hai, nhưng cậu nhất quyết đòi về nước ăn Tết, Cư Diên đành để cậu xin nghỉ phép về.
Cư Bảo Các và quản gia về đến nhà vào chiều ba mươi Tết, cậu vừa vào cửa đã la lớn: “Oa! Chị!”
Tôi đang gói sủi cảo, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu nhìn cậu: “Oa, em trai.”
Cư Bảo Các đi du học nửa năm, cao hơn lần gặp trước không ít, cũng gầy đi một chút. Chỉ nhìn cách ăn mặc không nhìn mặt thì đúng là một cậu ấm chính hiệu.
Cậu chạy đến ôm tôi một cái thật nồng nhiệt: “Hay quá, cuối cùng chị cũng chịu lãng tử quay đầu rồi, em đã biết mà, cái tên Yến Lạc đó sao mà so được với anh trai em chứ!”
“Ừm…”
Lúc này, Cư Tục cũng từ phòng đồ chơi đi ra, vừa thấy Cư Bảo Các liền la lên: “Đồ xấu xí! Đừng có ôm mẹ tôi!”
Cư Bảo Các nghe vậy, liền đi tới búng một cái “cốp” vào trán con bé: “Nói ai xấu xí hả? Đồ bí đao lùn nhà cô.”
Cư Tục bị búng đến phát khóc, hai tay vung vòng tròn đánh cậu.
Nhưng Cư Bảo Các tay dài, ấn đầu con bé không cho lại gần.
Cư Tục không đánh được cậu, khóc càng to hơn: “Mẹ! Mẹ! Đồ xấu xí đánh con!”
Tôi rửa tay rồi đi tới: “Hai đứa đừng cãi nhau nữa. Cư Bảo Các, em lớn rồi, đừng bắt nạt trẻ con. Cư Tục, còn con nữa, cậu ấy là… ờ, trưởng bối của con, không được vô lễ.”
Cư Tục tủi thân ôm chân tôi: “Cậu ta xấu thật mà…”
Tôi nói: “Vậy con cũng không được nói ra.”
Cư Bảo Các dậm chân: “Chị! Chị cũng bắt nạt em!”
Cư Diên từ trên lầu đi xuống, quản gia cũng đẩy vali vào.
Quản gia là một người đàn ông trung niên trông khá điềm tĩnh, vào nhà liền đẩy hành lý của Cư Bảo Các về phòng trước, sau đó ra báo cáo công việc nửa năm qua với Cư Diên, tiếp đến chúc cả nhà chúng tôi năm mới vui vẻ, cuối cùng dứt khoát lái xe rời đi, nói qua Tết sẽ lại đến đón Cư Bảo Các.
Cư Diên vừa xuất hiện, Cư Bảo Các và Cư Tục lập tức im bặt, đứng bên cạnh tôi không hó hé tiếng nào.
Cư Diên nói với Cư Bảo Các: “Vừa từ sân bay về, đi tắm rửa thay quần áo đi.”
Cư Bảo Các đáp: “Vâng anh.”
Rồi chạy biến lên lầu.
Trên mặt Cư Tục vẫn còn vương giọt nước mắt, Cư Diên nhìn con bé, nó cảnh giác trốn ra sau lưng tôi.
Cư Diên ngồi xổm xuống trước mặt tôi, lôi con bé ra, đưa tay lau mặt cho nó.
Cả người cả mặt Cư Tục đều tỏ rõ sự kháng cự, Cư Diên vừa buông tay là nó chạy biến.
Cư Diên đứng dậy, nhìn lướt qua bàn bếp nói: “Sủi cảo gói cũng gần xong rồi, vậy anh bắt đầu làm cơm tất niên đây.”
“Được ạ.”
Cư Diên đã cho dì Trương nghỉ phép, bảo mùng bảy hãy quay lại, mấy ngày nay việc nhà đều do hai chúng tôi làm.
Anh trổ tài trong bếp, tôi quay lưng về phía anh gói sủi cảo.
Gói xong sủi cảo to, lại gói sủi cảo nhỏ.
Gói xong hoành thánh to, lại gói hoành thánh nhỏ.
Cư Tục thấy Cư Diên đang bận, liền lẳng lặng đến ngồi bên cạnh tôi, vo mấy miếng vỏ bánh thành một cục rồi nặn thành hình bánh vòng, vừa nặn vừa lẩm bẩm: “Cung hỷ ngươi… phát tài… cung hỷ ngươi… tuyệt vời…”
Tôi cũng hùa theo con bé: “Cái tốt nhất… mời đến đây… cái không tốt… mời đi đi…”
Lúc này, điện thoại đột nhiên vang lên cùng với ảnh đại diện của mẹ tôi: “Chúc phúc cho người~ trong mỗi một ngày~ mãi luôn muôn màu muôn vẻ…”
Cư Tục lập tức trượt để trả lời, dùng bàn tay dính bột mì ôm lấy điện thoại, giọng vừa nũng nịu vừa tủi thân gọi: “Ngoại!”