Đèn xanh bật sáng, tôi lờ bọn chúng đi, tiếp tục lái về phía trước.
Nhưng hai tên đó lại bám riết lấy tôi, cứ gọi chị gái ơi, chị gái ơi, chị gái ơi…
Chúng bám theo tôi suốt hai con phố.
Tôi liếc thấy phía sau không có xe, liền bẻ lái, tông thẳng hai tên đó vào dải cây xanh ven đường.
Nửa tiếng sau, tất cả hẹn gặp nhau ở đội cảnh sát giao thông.
Hai tên tóc vàng đều đội mũ bảo hiểm, ngã vào dải cây xanh cũng không gãy xương gãy cốt, chỉ bị trầy xước nhiều chỗ, trông khá là thê thảm.
Lúc Cư Diên và luật sư bước vào, hai tên đó đang chỉ thẳng vào mặt tôi mà chửi: “Mày cố ý tông vào bọn tao! Có tiền đi xe thể thao thì hay lắm à! Con mụ chết tiệt…”
Tôi nhìn thấy Cư Diên, bèn gọi một tiếng: “Chồng ơi.”
Cả người hắn cứng đờ.
Tôi liếc mắt nhìn xuống dưới.
Cư Diên vội kéo áo khoác lại, đi tới ngồi bên cạnh tôi, vẻ mặt nghiêm túc vắt chéo chân.
Ở đây đông người thế này…
Nếu bây giờ mà lật áo khoác của hắn lên thì vui phải biết.
Luật sư của hắn vẫn là vị sư đệ lần trước.
Sư đệ thấy tôi, lịch sự gật đầu: “Bà Cư.”
Bà Cư… nghe cứ như đang gọi gà vậy, làm tôi lại nghĩ đến hạt nêm con gà…
Tôi đưa tay vén tóc ra sau tai, cũng gật đầu với anh ta: “Lại là anh.”
Anh ta hắng giọng để che giấu sự ngượng ngùng, rồi quay sang nhìn hai tên tóc vàng.
Hai tên tóc vàng thấy Cư Diên và luật sư thì đã không còn vênh váo nữa, nhưng vì mình là bên bị hại nên vẫn hùng hổ muốn đòi lại công bằng và viện phí.
Luật sư nói: “Dựa theo camera giao thông và camera hành trình, là hai anh đã liên tục đuổi theo xe, gây cản trở việc lái xe bình thường của thân chủ tôi. Thân chủ tôi cũng không cố ý va chạm, đó chỉ là phản ứng do hoảng sợ. Vì vậy, trách nhiệm không thuộc về chúng tôi, chúng tôi cũng sẽ không bồi thường.”
Tên tóc vàng tức giận nói: “Bọn tao chỉ chào hỏi cô ta vài câu thôi, cô ta đã đột ngột bẻ lái tông bọn tao vào dải cây xanh! Phản ứng cái gì, mày xem bây giờ cô ta có chút dáng vẻ nào là hoảng sợ không? Rõ ràng là cô ta cố ý!”
“Bây giờ chúng tôi có thể đến bệnh viện làm giám định tổn thương tinh thần. Nếu chứng minh được là thân chủ tôi phản ứng do hoảng sợ, thì ngoài việc phải trả phí sửa xe, phí tổn thất do nghỉ làm, phí đi lại, phí tổn thất tinh thần, các anh còn phải trả cả phí giám định tinh thần nữa…”
Hai tên tóc vàng bị một loạt các loại “phí” dập cho tơi tả, cuối cùng ngoan ngoãn nhận sai, cúi đầu xin lỗi tôi.
Tông phải hai người mà cuối cùng chẳng có chuyện gì cả.
Ra khỏi đội cảnh sát giao thông, luật sư lái chiếc siêu xe đó đi sửa, lúc va vào xe máy đã làm xước lớp sơn xe, phải sơn lại toàn bộ.
Cư Diên đưa chìa khoá xe của hắn cho tôi, tôi hỏi: “Thật sự cho em lái à?”
Cư Diên nói: “Lái đi.”
Rồi hắn ngồi vào ghế phụ.
Tôi ngồi vào ghế lái, cắm chìa khoá vào và nói: “Em không cố ý tông họ đâu.”
Hắn đáp: “Cho dù em cố ý thì anh cũng sẽ giải quyết ổn thoả, em cứ yên tâm lái đi.”
“Vậy em lái nhé.”
Tôi lái chiếc xe yêu quý của hắn ra đường.
Chẳng trách hắn lại thích chiếc G-Wagon đến vậy. Chiếc xe này có vẻ ngoài hùng dũng, tầm nhìn lại tốt, ngồi trong xe nhìn những chiếc ô tô con trên đường, cảm giác chúng vừa lùn vừa nhỏ, cứ như đồ chơi.
Tôi vừa lái vừa hỏi: “Em đưa anh đi làm nhé?”
Cư Diên nói: “Không cần, Cư Tục sắp tan học rồi, mình về đón con bé.”
“Ồ.”
Tôi cẩn thận xoay vô lăng, chiếc G-Wagon bị tôi lái như một gã lực điền đang e thẹn.
Xe trên đường liên tục bị người khác vượt mặt bằng đủ mọi cách, Cư Diên không nhịn được nói: “Em có thể lái nhanh hơn một chút.”
Chủ nhân đã nói vậy rồi thì…
Tôi đáp: “Được thôi.”
Tôi nhấn mạnh chân ga, chiếc xe gầm lên tăng tốc, Cư Diên lập tức bị ép dính vào ghế phụ, theo phản xạ nắm chặt dây an toàn.