Thư phòng chính là văn phòng tại nhà của hắn, không gian rất lớn, ánh sáng cũng rất tốt.
Bước vào trong, hai bức tường đều là giá sách. Tầng trên xếp ngay ngắn những cuốn sách dày cộp, đủ màu sắc trang trọng, hai tầng dưới lại bày những cuốn sách tranh, truyện thiếu nhi sặc sỡ.
Tôi đi tới bàn làm việc ở chính giữa, trên đó đặt hai tấm ảnh, một tấm là ảnh đơn của tôi, tấm còn lại là tấm chụp ở trung tâm chăm sóc sau sinh, cũng là tấm hắn đã lấy làm hình nền điện thoại.
Laptop của hắn không gập lại, tôi khẽ lắc chuột, màn hình liền sáng lên.
Chỉ cần một cú nhấp là vào được, ngay cả mật khẩu cũng không có.
Nhìn những thư mục được sắp xếp gọn gàng trên màn hình desktop, dù rất muốn mở ra xem, nhưng do dự một lúc, tôi vẫn buông chuột ra.
Tự tin vứt laptop ở đây như vậy, chắc chắn là có camera theo dõi.
Lỡ sau này bí mật thương mại của công ty trong top 500 bị tiết lộ, hắn lôi camera ra nói là do tôi làm, rồi lại bắt tôi gánh một đống nợ thì phải làm sao.
Đồ của hắn có độc, tôi có thể không đụng vào thì sẽ không đụng.
Tôi bắt đầu đi dạo loanh quanh trong nhà.
Chẳng trách dì Trương nói nơi này âm u như có ma. Ngôi nhà quá lớn, trên dưới có rất nhiều phòng, những phòng không dùng đến thì để trống, nhưng lại phải thường xuyên mở cửa thông gió. Khi những căn phòng đó mở cửa, ánh sáng xuyên qua ô cửa sổ vuông chiếu vào hành lang, bụi bay lơ lửng trong không gian.
Đứng ở cuối hành lang nhìn về phía trước, những căn phòng hai bên chẳng khác gì nhà giam.
Dì Trương đang quét dọn ở dưới lầu, tôi bước vào phòng của Vân Trang. Vì cô ấy là mẹ ruột của Cư Bảo Các nên mọi thứ bên trong vẫn được giữ nguyên. Tôi ngồi xuống sàn nhà cạnh giường, nghiêng đầu tựa vào thành giường.
Khi Vân Trang còn sống ở đây, mỗi ngày của cô ấy đã trôi qua như thế nào?
Cũng là ban ngày ở nhà không có gì làm, tối đến thì lên giường với lão già nhà họ Cư sao?
Dì Trương quét dọn đến cửa phòng thì giật mình kêu lên. Tôi quay lại nhìn dì, dì vuốt ngực nói: “Cô Liên Hà, đừng doạ tôi chứ! Tôi còn tưởng là bà chủ!”
Tôi vén tóc ra sau lưng rồi đứng dậy: “Cháu xin lỗi.”
Dì Trương cầm giẻ lau bước vào, vẻ mặt đầy hoài niệm nhìn quanh: “Lúc bà chủ còn sống, bà ấy cũng thích ngồi dưới đất tựa vào giường ngẩn người như vậy.”
Rồi dì nhìn tôi: “Không ngờ cả hai cô cháu đều gả vào nhà họ Cư. Liên Hà à, bây giờ cô cũng một bước lên mây trở thành phu nhân nhà giàu rồi, cậu Cư Diên lại không quản thúc cô như bố cậu ấy. Tiền trong nhà cô cứ tiêu thoải mái, sao cô vẫn không vui vậy?”
“Cháu vẫn chưa quen…”
Dì Trương khuyên nhủ hết lời: “Đời người phụ nữ quan trọng nhất là gả cho một người đàn ông tốt. Thân thế và ngoại hình của cậu Cư Diên, nếu để ra ngoài thì cả đám con gái trẻ tranh nhau giành giật! Nhưng cậu ấy lại chỉ một lòng với cô, trong hôn lễ cô mất mặt như thế mà cậu ấy cũng không so đo, vẫn đi đăng ký kết hôn với cô. Người đàn ông tốt như vậy đốt đèn lồng đi tìm cũng không thấy, cô nên biết đủ đi!”
Tôi nhìn dì: “Dì Trương, hay là cháu nhường anh ta cho dì nhé?”
Mặt dì Trương đỏ bừng lên, vung chiếc giẻ lau làm nước bắn tung toé: “Ối dào! Ối dào! Đó là chồng cô đấy! Nói năng gì thế! Thật là nói bậy…”
“Cháu đi hóng gió một lát vẫn hơn.”
Tôi gửi một tin nhắn cho Cư Diên, hỏi hắn mấy chiếc xe không dùng tới để ở đâu.
Hắn trả lời rất nhanh, sau đó còn nhắn thêm một câu: “Dạo xong thì đến công ty đợi anh tan làm nhé, anh gửi định vị cho em.”
“Vâng.”
Tôi thay quần áo, lái chiếc xe thể thao nhỏ mà Vân Trang từng lái ra khỏi nhà.
Lái xe rẻ tiền quen rồi, đột nhiên lái một chiếc xe thể thao cao cấp và ngầu thế này, tôi có cảm giác như một con chó cỏ được lái tàu vũ trụ.
Lúc dừng đèn đỏ, một chiếc xe máy độ phóng tới bên cửa sổ xe của tôi, trên xe có hai tên tóc vàng hoe, chúng kéo kính mũ bảo hiểm lên, trông du côn lấc cấc.
Tên ngồi sau cười hì hì gõ vào cửa kính xe tôi: “Chào chị gái, kiếm tiền ở đâu mà sang thế?”