Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 358

Tôi và lão già Cư Diên này đã trở thành vợ chồng thật sự, ngay đêm đó liền ngủ trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính.

Trước đây tôi luôn nghĩ rằng, dù chúng tôi đã lên giường, đã sinh con, thì mối quan hệ này cũng không thể lâu dài. Bởi lẽ tôi chấp nhận ủy thân cho hắn cũng chỉ vì nhất thời khốn cùng, đợi đến khi trả hết nợ là có thể sòng phẳng đôi bên.

Thế nhưng, vụ kiện đó đã hoàn toàn chọc giận hắn, hắn xé toạc lớp mặt nạ giả nhân giả nghĩa, giải phóng tên Buu gầy độc ác trong lòng ra ngoài, dễ như trở bàn tay đánh cho chúng tôi tan tác.

Những chuyện xấu xa hắn làm với tôi, cứ như thể giữa tôi và hắn có mối thù giết cha vậy.

Còn anh Khởi, kẻ xui xẻo đó, đã trở thành vật hy sinh cho âm mưu kia. Cùng tôi thân bại danh liệt chưa đủ, lại còn bị phế một tay.

Vậy thì, Yến Lạc, người bị hắn xem như cái gai trong mắt, sẽ có kết cục ra sao?

Tôi không dám nghĩ tiếp.

Trong phòng bật đèn màu vàng ấm, ánh đèn mờ ảo đầy ám muội.

Cư Diên dường như đặc biệt mê mẩn cơ thể tôi.

Tôi nhìn hắn, thầm nghĩ nếu mình cũng mắc phải căn bệnh khó nói này, chỉ có cảm giác với một người đàn ông duy nhất, thì tôi tuyệt đối không thể điên cuồng như hắn.

Bị mắng như chó rồi mà vẫn còn mặt dày bám riết không buông.

Chẳng phải chỉ là chút chuyện đó thôi sao?

Không làm được thì đã sao nào?

Hắn đã sở hữu biết bao thứ mà người khác phấn đấu cả đời cũng không có được, tại sao vẫn không biết đủ?

Có lẽ vì đã quen nghèo, từ nhỏ có quá nhiều thứ không thể có được, nên tôi chẳng hề có chấp niệm gì lớn lao với những thứ ngoài tầm với. Tôi thật sự không hiểu tại sao Cư Diên lại cố chấp đến vậy.

Chỉ cần Yến Lạc nói với tôi một tiếng “cút”, cả đời này tôi sẽ đi đường vòng tránh xa anh ấy, nói thêm với anh ấy một câu thôi cũng là không tôn trọng chính mình.

Màn dạo đầu kết thúc, Cư Diên bắt đầu thưởng thức món chính.

Tôi nằm ngửa, nhìn khuôn mặt hắn, cơ thể hắn.

Thân hình hắn cường tráng, tứ chi thon dài, sức lực cũng rất lớn, hệt như một vận động viên bơi lội.

So với các cô gái khác, tôi không hề thấp, sức cũng không yếu, nhưng hắn lôi tôi đi cứ như lôi một con gà con vậy.

Nếu đấu tay đôi chắc chắn tôi không lại hắn.

Thấy tôi đang thất thần, hắn bóp cằm tôi, hỏi với vẻ không vui: “Em đang nghĩ gì vậy?”

Tôi đưa tay lên, lần đầu tiên nghiêm túc v**t v* và ngắm nhìn khuôn mặt hắn.

Khuôn mặt của Yến Lạc căng bóng, mịn màng và đàn hồi của tuổi trẻ.

Khuôn mặt Cư Diên đã có chút chùng xuống, xương gò má rõ hơn, khoé mắt còn có vài nếp nhăn mờ.

Dù sao hắn cũng lớn hơn chúng tôi mười tuổi, trạng thái cơ thể có thể duy trì nhờ luyện tập, nhưng khuôn mặt và đôi tay lộ ra bên ngoài thì không thể lừa người được.

Bị tôi sờ mặt, hắn có chút kinh ngạc, dừng động tác lại nhìn tôi.

Khi tôi chạm đến tai hắn, hắn đột nhiên rên khẽ một tiếng, yết hầu chuyển động.

Tôi lại véo nhẹ d** tai hắn, hắn nhắm mắt lại, lông mi run rẩy: “Liên Hà…”

Đầu tôi đầy vạch đen.

Tên này thế mà cũng có điểm nhạy cảm, lại còn là tai nữa.

Hắn bị sờ tai, món chính cũng chẳng buồn ăn nữa, cả người ngã vật sang một bên. Tôi định rụt tay về nhưng hắn không cho.

Tôi đành phải tiếp tục xoa d** tai cho hắn, hắn thoải mái đến mức ôm chặt lấy tôi, thì thầm: “Xoa nữa đi.”

Hắn cứ bắt tôi xoa tai cho hắn mãi không thôi, cuối cùng tôi cứ nắm tai hắn như thế mà ngủ thiếp đi.

Hôm sau, hắn dậy sớm nấu cơm, tôi chăm cho Cư Tục mặc quần áo, vệ sinh cá nhân. Ăn sáng xong, tôi nhìn hai bố con họ lên xe rời đi.

Trong nhà chỉ còn lại tôi và dì Trương. Dì Trương hỏi han tôi về chuyện của mẹ tôi và nhà họ Yến, tôi đối phó qua loa vài câu rồi hỏi: “Mấy chiếc xe không dùng tới trong nhà để ở đâu vậy dì? Cháu muốn lái xe ra ngoài dạo một lát.”

Dì Trương cảnh giác nói: “Chuyện này phải hỏi cậu Cư Diên.”

“Được rồi ạ.”

Tôi lấy điện thoại ra, vừa mở khung chat lên thì lại chẳng muốn đi nữa, bèn lên thư phòng của hắn.

Bình Luận (0)
Comment