Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 357

Về đến nhà, tôi và Cư Diên ngồi chung một ghế sofa, nói với mẹ chuyện kết hôn.

Mẹ tôi lúc này mới biết chúng tôi đeo nhẫn đôi, tức đến mức tuột chiếc nhẫn vàng to sụ của mình ra, giơ tay định ném vào mặt Cư Diên.

Tôi vội nói: “Mẹ đừng ném! Vỡ mất viên ngọc bây giờ!”

Mẹ tôi quả nhiên dừng tay, đeo lại chiếc nhẫn, rồi ngó nghiêng tìm một thứ vũ khí vừa thuận tay lại vừa rẻ tiền.

Lúc này, Cư Diên lên tiếng: “Bà Đinh, tôi không có sở thích bị ăn đòn. Tôi đối xử lịch sự với bà, gọi bà là mẹ, là vì Liên Hà đã gả cho tôi. Nếu bà thức thời một chút, thì bà sẽ là mẹ vợ đáng kính của tôi. Còn nếu bà nhất định phải dùng cách này để phản đối, tôi cũng không ngại cắt đứt mối quan hệ họ hàng này, sau này bà đừng hòng gặp lại Liên Hà nữa.”

“Mày…”

Mẹ tôi tuyệt vọng ngã phịch xuống sofa, nhìn anh ta rồi lại nhìn tôi.

Tôi khuyên bà: “Mẹ, chúng con đăng ký rồi, con cũng có rồi, sau này sẽ là vợ chồng thực sự… Chuyện đã qua cứ để nó qua đi, chúng ta đừng nhắc lại nữa. Không phải mẹ cũng nói rồi sao, sống cho tốt còn hơn bất cứ thứ gì.”

Mẹ tôi ôm đầu, tôi lấy thuốc hạ huyết áp cho bà: “Mẹ đừng tức giận nữa, nhé, coi như là vì con, mẹ cũng phải khỏe mạnh, đừng để con lo lắng nữa.”

Mẹ tôi uống thuốc xong, xua tay: “Tiểu Hà, mẹ không giữ các con nữa, con đi đi, cái mặt nó mẹ nhìn một cái là đau đầu.”

“Vậy con đi dọn đồ… Ba Nghìn mẹ có nuôi nữa không, mẹ không nuôi thì con mang đi.”

“Cứ để ở nhà đi, mẹ có ngược đãi nó đâu. Con ở bên đó tự chăm sóc bản thân cho tốt, đừng lo cho một con mèo nữa. Đồ của con bé Cư Tục con cũng mang đi đi, sau này về thăm nhà thì một mình con về, đừng để mẹ nhìn thấy cái họ Cư đó nữa.”

Nói xong, mẹ tôi ôm đầu đi về phòng.

Tôi thu dọn hành lý xong, ra ngoài nói với Cư Diên: “Em muốn thuê một người giúp việc cho mẹ, bà ở nhà một mình em không yên tâm.”

“Cứ thuê đi.”

Bên trung tâm giới thiệu một cô bé mới từ quê lên, vẻ ngây thơ chưa mất, gương mặt mộc mạc chất phác.

Tôi đưa cô bé về ra mắt mẹ, rồi lại vào phòng ngủ dặn dò mẹ vài câu, trước khi đi còn để lại chìa khóa xe: “Mẹ, xe con không lái đi nữa, mẹ muốn bán thì bán, không muốn bán thì thi bằng lái rồi tự mình lái…”

Cư Diên không vào theo, mẹ tôi từ trên giường ngồi dậy, ôm chầm lấy tôi, khóc nức nở: “Đều là lỗi của mẹ… Nếu ngay từ đầu mẹ tin lời con, nếu mẹ không hết lần này đến lần khác dẫn nó về nhà, nếu mẹ sớm đồng ý cho con và Yến Lạc ở bên nhau… Tiểu Hà, xin lỗi con… Đều là mẹ hại con…”

Tôi lau nước mắt trên mặt bà, nói: “Mẹ, cho dù không có mẹ, con cũng sẽ gặp Vân Trang, rồi lại gặp anh ta, kết quả vẫn như vậy thôi. Sau này ở trước mặt anh ta, đừng nhắc đến người nhà họ Yến, anh ta không thích đâu.”

Bàn tay thô ráp của mẹ v**t v* mặt tôi, bà nghẹn ngào: “Tiểu… Tiểu Hà ơi…”

“Mẹ, mẹ cứ ở quê sống cho tốt, lương của người giúp việc con sẽ trả. Mẹ nhớ lời con nói nhé: Nếu mẹ xảy ra chuyện gì, con cũng không sống nữa.”

Mẹ tôi đẫm nước mắt tiễn tôi ra cửa.

Cư Diên không thể nào tự mình lái xe một quãng xa như vậy về Vân Thành, anh ta đậu xe ở sân bay, nhờ người khác lái về, rồi đưa tôi ngồi khoang thương gia bay về Vân Thành.

Máy bay cất cánh rời khỏi mặt đất, tôi nhắm mắt lại trong cảm giác chênh vênh do mất trọng lực.

Mu bàn tay ấm lên, là tay của Cư Diên đã nắm lấy.

Tôi cũng lười mở mắt ra.

Bây giờ tôi cũng đã trở thành bà Cư, mẹ Cư.

Nghe cứ như “mẹ gà” vậy.

Cư Diên, Kê Diên, Kê Nhãn.

Dù trong lòng đắng như sắp chết, nhưng cái tên này đúng là càng nghĩ càng thấy buồn cười.

Bình Luận (0)
Comment