Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 356

Ăn tối xong ở nhà họ Cư, tôi quay về quê, ở cổng bệnh viện, tôi đổi nhẫn sang ngón giữa.

Anh ta chỉ nói không được tháo, chứ có nói phải đeo ở đâu đâu.

Mẹ tôi đang lướt điện thoại, tôi vừa vào bà đã nhìn thấy chiếc nhẫn.

Bà đặt điện thoại xuống, nghi hoặc hỏi: “Tiểu Hà, nhẫn ở đâu ra thế?”

Tôi nói: “Con mua trên đường về, dạo này xui quá.”

Rồi tôi giơ ngón giữa đang đeo nhẫn lên, giải thích: “Cái này gọi là nhẫn ‘fck you’ đấy mẹ.”

Mẹ tôi bảo: “Con cũng sành điệu gớm nhỉ.”

Rồi bà đổi sắc mặt, gằn giọng: “Con ranh con kia đâu rồi?”

“Con bé vẫn ổn. Mẹ, đừng giận nó nữa, chuyện xấu là do Cư Diên làm, có liên quan gì đến nó đâu. Nó còn khóc lóc nói nhớ mẹ đấy.”

Mắt mẹ tôi đỏ hoe, bà quay mặt đi: “Đừng nói với mẹ mấy chuyện này, không muốn nghe.”

“Vâng.”

“… Yến Khởi thì sao?”

“Anh ấy cũng ổn ạ.”

Trước khi đi, tôi đã nói với anh Khởi đừng liên lạc với tôi nữa.

Chị cả cũng rất im ắng, xem ra ca phẫu thuật đã tiến hành rất thuận lợi, vì nếu có sự cố gì, chị ấy nhất định sẽ gọi cho tôi.

Anh Khởi thảm thật, trước thì trúng đạn, sau lại bị giáng một đòn nặng nề.

Lúc tôi dùng áo lót băng tay cho anh ấy, bàn tay anh nát bét như đất sét, vừa mềm vừa dính.

Anh ấy và nhà họ Yến bây giờ cũng không thiếu tiền, vẫn nên chữa bệnh cho tốt thì hơn.

Chỉ cần sau này chúng tôi không bao giờ gặp lại, mới không làm liên lụy đến nhau.

Nằm viện thêm nửa tháng, mẹ tôi cuối cùng cũng được xuất viện, bà cũng đòi đi mua nhẫn “fck you”.

Vào tiệm vàng, bà cũng chẳng nhìn giá, đi một vòng quanh quầy, chỉ vào một chiếc nhẫn vuông vàng khảm ngọc bích mà chỉ có mấy lão địa chủ ngày xưa mới đeo, rồi bảo: “Lấy cho tôi cái này!”

Cô nhân viên bán hàng cũng sững người một chút, nhưng vẫn kéo ngăn tủ ra lấy: “Chị có mắt nhìn thật đấy ạ! Bây giờ đang thịnh hành mẫu của nam cho nữ đeo, chị thử đi ạ!”

Mẹ tôi vừa đeo vào, chị ta lại tíu tít khen một tràng.

Mẹ tôi giơ tay lên ngắm nghía, rồi kéo tôi: “Tiểu Hà, con cũng đừng chỉ đeo mỗi cái nhẫn trơn thế, xem vòng vàng vòng ngọc đi, chỉ cần con thích mẹ đều mua cho! Không phải con cũng thích khuyên tai đá màu sao, cứ đeo mãi đôi aquamarine của chị con tặng. Con đi chọn thêm vài đôi nữa đi, thay đổi mà đeo.”

Tôi nói: “Thôi mẹ, hộp trang sức Vân Trang cho con cũng đủ để con đeo rồi…”

“Chị ấy cho là chị ấy cho, mẹ mua là mẹ mua! Mau chọn đi!”

“… Vâng ạ.”

Tôi chọn vài đôi khuyên tai nhỏ đơn giản, đeo hằng ngày được, mẹ tôi trả tiền, hai mẹ con được cô nhân viên nhiệt tình tiễn ra tận cửa.

Lên xe, mẹ tôi nói: “Tiểu Hà, sao con không chọn cái vòng nào thế.”

Còn mua vòng nữa?

Bà dám mua tôi còn không dám đeo.

Tôi nói ngắn gọn: “Sợ va hỏng.”

Mẹ tôi bảo: “Dạo này con chăm mẹ, gầy cả người đi, chúng ta đến Nhất Phẩm Lâu ăn một bữa thật ngon bồi bổ…”

Đúng lúc này, một chiếc xe màu đen đuổi theo, chạy song song với chúng tôi.

Mẹ tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sợ hãi kêu lên một tiếng “Trời ơi”.

Đó là chiếc G-Wagon của Cư Diên.

Tôi dừng xe bên lề đường, đổi nhẫn về lại ngón áp út.

Cư Diên cũng dừng lại, xuống xe đi tới, gõ gõ vào cửa sổ của tôi: “Liên Hà, hai người định đi đâu vậy?”

Mẹ tôi nắm chặt tay, đẩy cửa xông ra, đấm tới tấp, đẩy anh ta ra giữa đường: “Cái thứ âm hồn bất tán nhà mày! Sao mày chưa chết trong tù đi? Cút đi cho xa! Đừng đến ám hại Tiểu Hà nhà tao nữa!”

Cư Diên giơ tay đỡ những cú đấm của bà, chiếc nhẫn vàng to sụ bà mới mua cứ thế nện vào lòng bàn tay anh.

Cư Diên nói: “Mẹ.”

Mẹ tôi giận dữ gầm lên: “Đừng gọi tao là mẹ! Nghe ghê tởm!”

Tôi xuống xe ngăn bà lại: “Mẹ, cái đó… con và anh ta kết hôn rồi.”

Mẹ tôi trước hết là sững sờ chết lặng, sau đó bừng tỉnh ngộ: “Cư Tục và Yến Khởi đều do nó bắt đi?”

Tôi dìu bà lên xe: “Thôi được rồi, đừng làm ầm ĩ ngoài đường nữa, bị người quen nhìn thấy không hay đâu, chúng ta về nhà rồi nói.”

Bình Luận (0)
Comment